20px

“Thật đấy.”

“Bây giờ nhìn cậu như đang phát sáng vậy.”

Cô nhìn tôi chăm chú.

“Quả nhiên rời xa Trịnh Minh Viễn là quyết định đúng.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Đến bây giờ mình mới hiểu.”

“Phụ nữ không thể đặt toàn bộ hy vọng lên một người đàn ông.”

“Chỉ có dựa vào chính mình…”

“Mới là vững vàng nhất.”

Tư Vũ giơ ngón cái.

“Nói hay lắm!”

25

Ăn xong.

Chúng tôi tản bộ trên Bến Thượng Hải.

Ngắm ánh đèn đêm phản chiếu trên sông Hoàng Phố.

Làn gió sông khẽ lướt qua.

Tư Vũ hỏi:

“Hiểu Nam.”

“Cậu còn muốn kết hôn nữa không?”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Tùy duyên thôi.”

“Nếu gặp được người phù hợp thì kết hôn.”

“Nếu không gặp…”

“Thì cũng chẳng sao.”

“Dù chỉ có một mình.”

“Mình vẫn có thể sống rất tốt.”

Tư Vũ gật đầu.

“Nghĩ được như vậy là đúng.”

“Phụ nữ đâu phải cứ có đàn ông mới sống được.”

Tôi mỉm cười.

“Ừ.”

“Bây giờ mình mới thật sự hiểu.”

Cô nhìn tôi.

“Hiểu Nam.”

“Cậu thay đổi rất nhiều.”

“Thật vậy sao?”

“Ừ.”

“Hiểu Nam trước đây luôn rụt rè.”

“Cái gì cũng sợ.”

“Còn bây giờ.”

“Cậu tự tin.”

“Độc lập.”

“Có chính kiến.”

Tôi nhìn mặt sông lấp lánh.

“Có lẽ…”

“Là vì đã trải qua những chuyện ấy.”

“Con người chỉ khi vấp ngã…”

“Mới thật sự trưởng thành.”

Tư Vũ gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Những điều không thể đánh gục cậu…”

“Cuối cùng sẽ khiến cậu mạnh mẽ hơn.”

Tôi bật cười.

“Tư Vũ.”

“Từ bao giờ cậu cũng triết lý như vậy?”

Cô bắt chước giọng mẹ tôi.

“Vốn dĩ mình đã triết lý rồi.”

“Chỉ là trước đây cậu chưa phát hiện thôi.”

Chúng tôi nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

26

Tối hôm đó, sau khi tiễn Tư Vũ về, tôi một mình đi dọc những con phố của Thượng Hải.

Nhìn dòng người qua lại.

Nhìn ánh đèn rực sáng từ muôn ngàn ngôi nhà.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Tôi biết ơn chính mình của ngày hôm ấy.

Biết ơn cô gái đã không gục ngã trên chuyến bay.

Biết ơn cô gái đã đủ dũng cảm đối diện với sự thật.

Càng biết ơn cô gái đã lựa chọn bắt đầu lại.

Cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng.

Nhưng chỉ cần không từ bỏ…

Rồi sẽ có ngày gặp được phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.

27

Điện thoại rung lên.

Mẹ nhắn:

“Hiểu Nam, trời lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo nhé.

Tôi mỉm cười trả lời:

“Con biết rồi mẹ. Mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Đặt điện thoại xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Sao rất sáng.

Trăng cũng rất tròn.

Mọi thứ…

Đều thật đẹp.

28

Về nhà, tôi mở máy tính viết báo cáo công việc.

Bỗng một tin nhắn hiện lên.

Là Triệu Khải.

“Chị Hiểu Nam, Trịnh Minh Viễn kết hôn rồi.”

Tôi khựng lại.

“Với ai?”

“Một người phụ nữ mới quen.”

“Hình như quen qua mạng.”

“Nhanh vậy sao?”

“Vâng.”

“Kết hôn chớp nhoáng.”

“Nghe nói người phụ nữ đó chẳng ra sao.”

“Suốt ngày tiêu tiền của anh ấy.”

Tôi cười nhạt.

“Là do chính anh ta lựa chọn.”

“Không trách được ai.”

“Đúng vậy.”

“Chỉ muốn báo chị một tiếng thôi.”

“Bây giờ chị sống thế nào?”

“Rất tốt.”

“Công việc thuận lợi.”

“Cuộc sống cũng rất ổn.”

“Vậy thì tốt.”

“Chị Hiểu Nam.”

“Chị xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.”

“Cảm ơn cậu, Triệu Khải.”

Tôi đóng khung chat.

Lặng lẽ nhìn màn hình máy tính.

Trịnh Minh Viễn đã kết hôn.

Nhanh như vậy đã tìm được người mới sao?

Ha…

Cũng tốt.

Như vậy anh ta sẽ không còn đến làm phiền tôi nữa.

Tôi hít sâu một hơi.

Tiếp tục viết báo cáo.

Chuyện đã qua…

Thì cứ để nó qua đi.

Con đường phía trước…

Vẫn còn rất dài.

29

Chớp mắt…

Tôi đã đến Thượng Hải tròn một năm.

Tổng công ty gửi thông báo.

Yêu cầu tôi về trụ sở báo cáo công tác.

Tôi đặt vé máy bay.

Bay trở lại thành phố quen thuộc.

Vừa xuống máy bay.

Tư Vũ đã đến đón.

“Chào mừng cậu trở về!”

Cô ôm chầm lấy tôi.

Tôi cười.

“Nhớ mình rồi à?”

“Nhớ chết đi được!”

“Không có cậu, chẳng có ai đi dạo phố cùng mình.”

“Thì mình về rồi đây.”

Chúng tôi đến quán lẩu quen thuộc.

Gọi đầy một bàn thức ăn.

Tư Vũ nhìn tôi.

“Hiểu Nam.”

“Mình có chuyện muốn nói.”

“Chuyện gì?”

“Trịnh Minh Viễn ly hôn rồi.”

Tôi ngẩn người.

“Lại ly hôn nữa?”

“Ừ.”

“Người phụ nữ đó tiêu sạch tiền của anh ta rồi bỏ đi.”

Tôi cười nhạt.

“Tự làm tự chịu.”

“Đúng vậy.”

Tư Vũ lắc đầu.

“Bây giờ anh ta hối hận lắm.”

“Suốt ngày uống rượu.”

“Cũng mất luôn công việc.”

Tôi không nói gì.

“Cậu không thấy thương anh ta sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...