5
Đến ngày cập kê, ta cũng không để tâm lắm.
Người dân bình thường tổ chức lễ cập kê ra sao, ta không biết, cũng chưa từng nghĩ nhiều.
Sáng sớm vừa mở cửa, đã thấy mẹ đứng ngoài.
Trong tay bà nâng một bộ váy áo mới tinh, màu củ sen nhạt dịu dàng.
“Nguyệt Nguyệt, hôm nay là sinh thần của con.”
Giọng bà rất nhẹ.
“Mẹ chải tóc cho con nhé.”
Trước gương đồng, mẹ cầm chiếc lược gỗ, chậm rãi chải mái tóc dài của ta.
Động tác vấn tóc của bà còn hơi vụng về, nhưng vô cùng chăm chú.
Miệng bà khe khẽ đọc:
“Dĩ tuế chi chính, dĩ nguyệt chi lệnh. Hàm gia nhĩ phục, thục thận nhĩ đức. Thọ khảo duy kỳ, dĩ giới cảnh phúc.”
Tóc được búi gọn.
Trên búi tóc chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản.
Vừa bước ra khỏi cửa, cha và ca ca đã đứng chờ sẵn trong sân.
Mỗi người đều đưa cho ta một bao lì xì đỏ.
Cha là người lên tiếng trước.
“Nguyệt Nhi, lễ cập kê của nhà mình không thể sánh với những gia đình quyền quý. Đây là lời chúc tốt đẹp nhất mà cha mẹ và ca ca con có thể dành cho con.”
Mẹ tiếp lời:
“Từ hôm nay trở đi, con đã là một cô nương trưởng thành rồi. Mẹ chỉ mong cả đời con bình an, khỏe mạnh, vui vẻ, có người để nương tựa.”
Ca ca nhìn ta, trong mắt ánh lên tia sáng.
“Ca không mong muội chuyện gì cũng viên mãn. Chỉ mong muội sống thật đường hoàng. Có con đường để đi, có ước mơ để theo đuổi, mãi mãi nhìn thấy ánh sáng của chính mình.”
Ta mím chặt môi, cố ép hơi nóng nơi hốc mắt trở xuống.
Rồi dùng sức gật đầu.
“Vâng.”
Buổi chiều xảy ra một chuyện ngoài ý muốn.
Ôn phủ cho người mang đến một bộ trang sức bằng vàng ròng.
Từng món đều được chế tác tinh xảo, lấp lánh ánh vàng.
“Cô nương, đây là phu nhân sai tiểu nhân mang đến.”
Tên sai vặt cúi đầu nói.
Ta nhận lấy chiếc hộp nặng trĩu.
“Phu nhân… còn dặn gì nữa không?”
“Không ạ.”
Hắn hành lễ rồi lui xuống.
Ta nhìn bộ trang sức lạnh lẽo trong tay rất lâu mà không động đậy.
Mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên vai ta.
“Ôn phu nhân là người có tình có nghĩa.”
“Trong lòng bà ấy… cuối cùng vẫn luôn nhớ đến con.”
Bà ngừng một lát rồi khẽ nói:
“Cũng chẳng biết Mộng Hạ ở bên ấy… sống có tốt không.”
Ta khép chiếc hộp lại rồi đưa cho mẹ cất giúp.
Ở cửa tiệm bận rộn gần một tháng thì Ôn Mộng Hạ tìm đến.
Lúc ấy vừa qua giờ đông khách.
Ta đang lau dọn bàn ghế.
Một giọng thiếu nữ lanh lảnh vang lên bên tai.
“Cha ơi, con tới rồi!”
Ôn Mộng Hạ bước vào với dáng vẻ vui tươi.
Theo sau nàng lại chính là Thu Sương, nha hoàn từng hầu hạ ta ở Ôn phủ.
Thu Sương vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta thì sững người.
Ngay sau đó lập tức cúi đầu, cung kính hành lễ.
“Đại… cô nương.”
Ta khẽ gật đầu, tiếp tục lau sạch mặt bàn.
“Sao tỷ lại ở đây?”
Ôn Mộng Hạ nhìn ta đầy kinh ngạc.
“Ta đến giúp cha làm việc.”
Ta bình thản đáp, đồng thời nhúng khăn lau vào chậu nước.
Bây giờ…
Ông ấy là cha ruột của ta.
Ta đến giúp cha là chuyện đương nhiên.
Cha từ phía sau bếp ló đầu ra, vẻ mặt hơi lúng túng.
“Mộng Hạ tới rồi à? Có muốn ăn một bát mì không?”
“Có chứ ạ, cho nhiều hành một chút.”
Nàng cười tươi đáp lời, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn ta.
“Món mì cha làm là ngon nhất.”
Ta không muốn quấy rầy bọn họ.
Lau bàn xong liền đi ra sân sau.
Ở góc sân có một cây mai.
Ta bê chiếc ghế nhỏ ngồi xuống dưới gốc cây.
Mỗi khi gió thổi qua, lá cây lại xào xạc rung động.
“Muội có thể gọi tỷ là tỷ tỷ không?”
Giọng Ôn Mộng Hạ bỗng vang lên bên cạnh.
Nàng cũng bê một chiếc ghế tới, ngồi sát cạnh ta.
Chaporia
Bình Luận (0)