Ông nhìn tôi.
Ánh mắt đầy thương hại.
Tôi ngẩn người.
“Sao vậy ạ?”
Ông không trả lời.
Mà hỏi ngược lại.
“Cháu thật sự không nhớ gì sao?”
Câu hỏi ấy khiến tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang.
Tôi lắc đầu.
Hội trưởng cười khổ.
“Vậy là nó thành công rồi.”
Sư phụ lạnh giọng.
“Ý ông là gì?”
Hội trưởng nhìn ông.
Rồi chậm rãi nói:
“Bốn mươi năm trước.”
“Đoàn khảo sát không phải hai mươi ba người.”
Ông siết chặt tay.
“Thực ra là hai mươi bốn.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Anh ba hỏi:
“Người thứ hai mươi tư đâu?”
Hội trưởng nhìn tôi.
Ánh mắt run lên.
“Đó là một đứa bé.”
“Một cô bé bốn tuổi.”
“Tên là…”
Ông vừa mở miệng.
Toàn bộ biệt thự bỗng rung chuyển.
Ầm!
Cửa sổ đồng loạt nứt vỡ.
Tấm thẻ gỗ bốc cháy.
Cuốn sổ bài tập tự động mở ra.
Từng trang giấy lật điên cuồng.
Ở trang cuối cùng.
Xuất hiện một dòng chữ máu mới.
“Không được nói tên cô ấy.”
Ngay dưới dòng chữ ấy.
Một cái tên đang từ từ hiện ra.
Mà cái tên đó…
Bắt đầu bằng hai chữ:
“Tần No…”
CHƯƠNG 11
Ngay khoảnh khắc cái tên sắp hiện ra.
Tấm thẻ gỗ nổ tung.
Ầm!
Mảnh gỗ văng khắp phòng khách.
Tất cả đèn trong biệt thự đồng loạt tắt ngấm.
Bóng tối phủ xuống.
Tiểu Hồ dựng toàn bộ lông.
Sư phụ lập tức rút kiếm.
Anh cả chắn trước mặt tôi.
Anh ba bật đèn khẩn cấp.
Nhưng ánh sáng vừa xuất hiện đã bị nuốt mất.
Giống như có thứ gì đó đang đứng trong bóng tối.
Rất gần.
Rất gần.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng ai cũng cảm nhận được.
Một luồng khí lạnh chậm rãi lan khắp phòng.
Hội trưởng huyền môn tái mặt.
Ông nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau tôi.
Môi run lên.
“Không…”
“Nó tới rồi…”
Tôi quay đầu.
Không thấy gì cả.
Nhưng chiếc chuông nhỏ mẹ buộc trên cổ tay lại rung lên.
Leng keng.
Leng keng.
Tiếng chuông rất nhẹ.
Nhưng mỗi lần vang lên.
Không khí lại sáng hơn một chút.
Giống như đang xua đuổi thứ gì đó.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói phụ nữ vang lên.
“Đừng nhìn.”
Là giọng trong giấc mơ.
Là người phụ nữ không mặt.
Tôi lập tức nhắm mắt.
Gần như cùng lúc đó.
Một tiếng hét thảm vang lên.
Là hội trưởng.
Mọi người quay đầu.
Ông đang ôm mắt.
Máu chảy đầy mặt.
“Đừng nhìn nó!”
“Đừng nhìn!”
Ông gào lên.
“Không được nhìn!”
Sư phụ lập tức dán bùa lên trán ông.
Mãi một lúc lâu.
Hội trưởng mới bình tĩnh lại.
Nhưng đôi mắt đã hoàn toàn mù.
Ông ngồi thở dốc.
Mặt trắng bệch.
“May là ta chỉ nhìn một giây.”
“Chỉ một giây…”
Anh cả lạnh giọng:
“Rốt cuộc ông thấy gì?”
Hội trưởng run rẩy.
Rất lâu sau mới đáp.
“Nhà.”
Cả phòng ngẩn người.
“Nhà?”
Ông gật đầu.
Nước mắt chảy xuống.
“Ta nhìn thấy nhà mình.”
“Cha mẹ.”
“Anh em.”
“Tất cả những người đã mất.”
“Ta chỉ muốn bước tới…”
“Chỉ muốn nhìn thêm một chút…”
Ông siết chặt tay.
“Cái làng đó.”
“Biết thứ người ta nhớ nhất.”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)