Không khí lập tức nặng xuống.

Tất cả chúng tôi đều biết.

Sau cuộc chiến với Vong Giả.

Neo giữ ký ức là thứ quan trọng nhất.

Mà ảnh gia đình lại là neo mạnh nhất của tôi.

Nếu ảnh bị lấy đi…

Thì người trong ảnh cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Đúng lúc ấy.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là điện thoại của ba.

Ông nghe máy.

Sắc mặt dần thay đổi.

Một lúc sau.

Ông đặt điện thoại xuống.

Giọng khàn đi.

“Huyền môn vừa báo.”

“Lại có người mất tích.”

Anh cả hỏi:

“Ai?”

Ba nhìn tôi.

Rồi chậm rãi đáp.

“Một đứa trẻ.”

“Và trước khi biến mất…”

“Nó đã nói mình muốn về Thôn Không Tên.”

Không ai lên tiếng.

Bởi vì tất cả đều hiểu.

Chuyện này không còn liên quan riêng tới Tần gia nữa.

Ngôi làng đang chủ động kéo người vào.

Mà mục tiêu đầu tiên…

Là trẻ em.

Đêm hôm đó.

Hội trưởng huyền môn gửi tới một đoạn phim.

Được quay bốn mươi năm trước.

Là đoạn cuối cùng còn sót lại của đoàn khảo sát.

Video rất mờ.

Hình ảnh rung lắc dữ dội.

Giống như người quay đang chạy trốn.

Trong đoạn phim.

Có thể nhìn thấy cây đa.

Giếng nước.

Và cổng làng.

Sau đó.

Camera quay về phía sau.

Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt chết lặng.

Bởi vì ở cuối con đường đất.

Một cô bé mặc váy đỏ đang đứng.

Chính là cô bé giống Noãn Noãn.

Nhưng điều đáng sợ hơn là…

Người cầm máy quay run rẩy hỏi:

“Em là ai?”

Cô bé nhìn thẳng vào ống kính.

Rồi mỉm cười.

“Em là người cuối cùng còn nhớ.

Video kết thúc.

Toàn bộ biệt thự chìm vào im lặng.

Mãi rất lâu sau.

Sư phụ mới chậm rãi đứng dậy.

Ông nhìn tấm thẻ gỗ còn sót lại một nửa.

Rồi nhìn tôi.

Ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

“Không thể đợi nữa.”

“Chúng ta phải tới Thôn Không Tên.”

CHƯƠNG 14

Ba ngày sau.

Đoàn người xuất phát.

Lần này không chỉ có Tần gia.

Mà còn có một số cao thủ huyền môn.

Tổng cộng mười hai người.

Nhưng ngay trước khi lên đường.

Sư phụ nói một câu khiến tất cả lạnh sống lưng.

“Nếu gặp người thân đã chết.”

“Không được đi theo.”

“Nếu gặp cha mẹ.”

“Không được đi theo.”

“Nếu gặp chính mình.”

“Cũng không được đi theo.”

Anh hai nuốt nước bọt.

“Lão tổ.”

“Vậy nếu gặp thần tượng thì sao?”

Sư phụ liếc anh.

“Ta sẽ tự tay đánh ngất ngươi.”

Anh hai lập tức im lặng.

Nhưng không ai cười nổi.

Bởi vì ai cũng biết.

Những điều sư phụ vừa nói.

Đều từng xảy ra.

Buổi chiều hôm đó.

Chiếc la bàn dẫn đường cuối cùng cũng chuyển động.

Kim chỉ thẳng về phía một dãy núi chưa từng xuất hiện trên bất kỳ bản đồ nào.

Và ở sâu trong dãy núi ấy.

Một ngôi làng đang chờ.

Một ngôi làng đã biến mất bốn mươi năm.

Một ngôi làng biết tên của Noãn Noãn.

Một ngôi làng đang gọi cô bé trở về.

Ở lối vào núi.

Tôi quay đầu nhìn lại.

Xa xa.

Dưới bóng cây.

Cô bé mặc váy đỏ lại xuất hiện.

Nó đứng đó.

Mỉm cười.

Rồi khẽ nói.

“Chị.”

“Cuối cùng cũng về nhà rồi.”

(Hết chương 14)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...