“Ủa vậy là vợ người ta có ký giấy cứu mạng chứ đâu phải bỏ đi ngay?”

“Tiểu tam đăng bài dẫn dắt ghê thật.”

“Người ta đi sau khi chồng qua nguy hiểm rồi, có vấn đề gì?”

“Điểm mấu chốt là ông chồng đỡ d/a/o cho cô kia mà lại muốn vợ chăm bệnh. Nghe thôi đã thấy nghẹt thở.”

Mạnh Nhã vội vàng xóa bài.

Nhưng đã muộn.

Tống Diên gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.

Là tin nhắn của Hạ Thừa Chu.

“Bảo cô ấy dừng lại.”

Tôi nhìn bốn chữ ấy, cười nhạt.

Dừng lại?

Khi Mạnh Nhã bôi nhọ tôi, anh không bảo cô ta dừng.

Khi mẹ anh gọi điện mắng tôi, anh không bảo bà dừng.

Khi anh dùng tiền của vợ chồng để nâng đỡ người phụ nữ khác, anh cũng không tự dừng.

Bây giờ d/a/o rơi xuống đầu anh rồi.

Anh mới thấy đau.

Tôi trả lời Tống Diên:

“Chuyển lời cho anh ta. Mới bắt đầu thôi.”

Tối hôm đó, văn bản thứ hai được gửi đến hội đồng quản trị bệnh viện.

Nội dung liên quan đến việc Hạ Thừa Chu lợi dụng chức vụ bảo lãnh Mạnh Nhã vào nhóm nghiên cứu, trong khi hồ sơ học thuật của cô ta tồn tại nghi vấn nghiêm trọng.

Cùng lúc, luật sư Lương thay tôi gửi đơn yêu cầu phân chia tài sản và truy hoàn tài sản chung bị tặng cho trái phép.

Danh sách quà tặng dài tám trang.

Túi xách, đồng hồ, trang sức, xe hơi, tiền thuê nhà, học phí, chi phí du lịch, thẻ hội viên, thậm chí cả khoản tiền Mạnh Nhã dùng để mua váy tham gia tiệc tối.

Từng khoản.

Từng ngày.

Từng chứng từ chuyển khoản.

Rõ ràng đến mức không thể chối cãi.

Nghe nói khi Hạ Thừa Chu nhìn thấy danh sách ấy, anh ném điện thoại vỡ ngay tại chỗ.

Còn Mạnh Nhã thì khóc đến ngất trong phòng bệnh.

Nhưng lần này, không ai còn thương cô ta nữa.

Y tá trong khoa nhỏ giọng bàn tán:

“Khóc cái gì? Tiêu tiền của vợ người ta thì phải trả lại chứ.”

“Trước kia cô ta ngày nào cũng khoe túi, khoe xe. Tôi còn tưởng nhà giàu thật.”

“Giàu gì, giàu bằng tiền của chính thất.”

“Đáng đời.”

08

Hạ Thừa Chu hồi phục không tốt.

Vết thương khiến anh phải nằm trên giường, không thể tự do đi lại trong thời gian dài.

Mạnh Nhã ban đầu còn ngày nào cũng đến.

Cô ta bưng cháo, cắm hoa, chụp vài bức ảnh đăng vòng bạn bè.

Nhìn qua rất tận tâm.

Nhưng chỉ ba ngày sau, cô ta bắt đầu chịu không nổi.

Hạ Thừa Chu cần người đỡ dậy uống nước, cô ta gọi y tá.

Hạ Thừa Chu cần thay quần áo bệnh nhân, cô ta nói mình không biết.

Hạ Thừa Chu đau đến đổ mồ hôi, cô ta chỉ đứng bên cạnh khóc.

Khóc xong còn hỏi:

“Anh Thừa Chu, em nhìn anh như vậy đau lòng lắm. Hay em về trước nhé? Em ở đây chỉ càng thêm khó chịu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...