Hạ Thừa Chu nhìn cô ta, trong đầu bất chợt vang lên lời tôi nói đêm đó.
“Cô sợ m/a/u nên anh ấy phải đổ m/a/u thay cô.”
“Cô sợ chăm bệnh nhân nên muốn tôi làm thay.”
“Mạnh Nhã à, cuộc đời cô đúng là may mắn thật.”
Khi ấy anh chỉ thấy tôi sắc bén, không đủ dịu dàng.
Bây giờ nằm trên giường bệnh, anh mới nhận ra, từng câu của tôi đều đúng.
Mạnh Nhã không phải yếu đuối.
Cô ta chỉ ích kỷ.
Cô ta thích được bảo vệ, nhưng không muốn chịu trách nhiệm.
Cô ta thích nhận tình yêu, nhận tiền, nhận đặc quyền, nhưng chưa từng nghĩ phải trả giá.
Tối hôm đó, Hạ Thừa Chu nửa tỉnh nửa mê.
Anh nghe thấy Mạnh Nhã gọi điện ngoài ban công.
Giọng cô ta không còn mềm mại như trước, mà đầy bực bội.
“Biết rồi, biết rồi, tôi đang nghĩ cách.”
“Bà tưởng tôi muốn ở bệnh viện chăm anh ta à? Mùi thuốc sát trùng khó chịu muốn ch/e/t.”
“Thẩm Tri Ý đúng là điên rồi. Không phải chỉ tiêu chút tiền của cô ta thôi sao? Nhà họ Thẩm giàu như vậy, cần gì làm căng?”
“Đợi anh Thừa Chu khỏe lại, tôi bảo anh ấy xử lý. Anh ấy thương tôi như vậy, chắc chắn không để tôi trả tiền đâu.”
Đầu dây bên kia không biết nói gì, Mạnh Nhã cười khẽ.
“Yêu tôi? Đàn ông có vợ mà nói yêu thì nghe cho vui thôi.”
“Nhưng anh ấy có địa vị, có tiền, có tài nguyên.
Tôi không bám anh ấy thì bám ai?”
“D/a/o lần này cũng xem như không uổng. Chỉ cần anh ấy ly hôn, tôi…”
Cửa ban công bỗng bị đẩy ra.
Mạnh Nhã quay đầu, nhìn thấy Hạ Thừa Chu đứng đó với sắc mặt trắng bệch.
Anh vịn khung cửa, cả người run rẩy vì đau.
Điện thoại trong tay Mạnh Nhã rơi xuống đất.
“Anh Thừa Chu…”
Hạ Thừa Chu nhìn cô ta.
Ánh mắt xa lạ đến mức khiến cô ta sợ hãi.
“Em vừa nói gì?”
Mạnh Nhã lập tức khóc.
“Không phải đâu, anh nghe nhầm rồi. Em chỉ đang tức giận nên nói lung tung thôi.”
“Em chăm anh mấy ngày nay mệt quá, áp lực quá lớn…”
Hạ Thừa Chu cười khàn.
“Chăm tôi?”
“Em đã chăm tôi cái gì?”
Mạnh Nhã nghẹn lại.
Hạ Thừa Chu nhìn bộ móng mới làm của cô ta, nhìn chiếc túi đặt trên ghế, nhìn gương mặt được trang điểm kỹ càng của cô ta.
Bỗng nhiên anh nhớ đến Thẩm Tri Ý.
Năm anh bị sốt cao sau một ca p/hẫu th/uật kéo dài, chính tôi thức suốt đêm lau người cho anh.
Năm anh bị viêm dạ dày, tôi học nấu từng món thanh đạm, ép anh ăn đúng giờ.
Năm anh bị tai nạn xe nhẹ, tôi chạy tới bệnh viện trong mưa, trên người còn mặc đồ ngủ.
Tôi chưa từng nói mình sợ.
Chưa từng nói mình mệt.
Vậy nên anh quên mất.
Chaporia
Bình Luận (0)