“Bây giờ xảy ra chuyện, anh ấy lại xem tôi là tổn thất?”

Không ai trả lời cô ta.

Bởi vì đây vốn là sự thật.

Thứ tình yêu xây trên phản bội và lợi ích, một khi gặp sóng gió, sẽ lập tức lộ ra bộ dạng khó coi nhất.

12

Lần thứ hai gặp Hạ Thừa Chu là ở tòa.

Anh đã có thể tự đi lại, nhưng bước chân vẫn chậm.

Tôi nghe nói vết thương để lại di chứng nhẹ, trong thời gian ngắn anh không thể đứng p/hẫu th/uật lâu như trước.

Đối với một bác sĩ ngoại khoa từng kiêu ngạo như anh, đây là đòn đả kích rất lớn.

Nhưng tôi không thấy hả hê vì vết thương của anh.

Tôi chỉ thấy mọi thứ giống như nhân quả.

Anh từng dùng đôi tay được tôi nâng đỡ để che chở Mạnh Nhã.

Bây giờ chính đôi tay ấy không còn vững như xưa.

Phiên tòa không kéo dài quá lâu.

Chứng cứ quá rõ.

Tài sản chung bị chuyển dịch bất thường.

Quan hệ giữa Hạ Thừa Chu và Mạnh Nhã vượt quá ranh giới bình thường.

Đoạn ghi âm ở bệnh viện chứng minh anh đặt tôi vào vị trí bị sỉ nhục ngay trước mặt người thứ ba.

Cuối cùng, tòa chấp thuận ly hôn.

Một phần tài sản được phân chia theo hướng có lợi cho tôi.

Các khoản chi tiêu lớn dành cho Mạnh Nhã tiếp tục được xử lý trong vụ kiện dân sự riêng.

Khi thẩm phán đọc kết quả, Hạ Thừa Chu ngồi rất lâu không nhúc nhích.

Tôi ký tên xong, đứng dậy rời đi.

Anh bỗng gọi tôi.

“Tri Ý.

Tôi dừng bước.

Anh hỏi:

“Chiếc nhẫn cưới đâu?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Bán rồi.”

Sắc mặt anh thoáng cứng lại.

“Bán?”

“Ừ.”

Tôi đáp rất bình tĩnh.

“Tiền bán nhẫn quyên cho quỹ hỗ trợ phụ nữ bị bạo lực gia đình.”

“Xem như làm chút việc tốt sau khi kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại.”

Môi Hạ Thừa Chu run lên.

“Em ghét anh đến vậy sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Ghét cũng là một loại dây dưa.”

“Hạ Thừa Chu, tôi không ghét anh nữa.”

“Vì anh không còn quan trọng đến mức đó.”

Câu này nhẹ hơn bất kỳ lời mắng chửi nào.

Nhưng lại khiến Hạ Thừa Chu đứng chết lặng tại chỗ.

Tôi không quay đầu nữa.

Bên ngoài tòa án, nắng rất đẹp.

Cố Nghiên đứng cạnh xe, vẫy tay với tôi.

“Độc thân trở lại, cảm giác thế nào?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Rất nhẹ.”

Cô ấy cười.

“Đi thôi. Paris còn đợi cô.”

13

Sau khi ly hôn, tôi không lập tức rời đi.

Tôi ở lại xử lý nốt vài việc.

Việc đầu tiên là ký lại toàn bộ hợp đồng tài trợ y tế.

Những hạng mục từng gắn với Hạ Thừa Chu đều bị dừng.

Nhưng tôi không rút khỏi ngành y.

Tôi chuyển khoản tài trợ sang một chương trình mới, hỗ trợ bác sĩ trẻ ở vùng khó khăn và bệnh nhi cần p/hẫu th/uật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...