Trong buổi lễ ký kết, viện trưởng đích thân có mặt.
Ông nhìn tôi, có chút áy náy.
“Cô Thẩm, chuyện của bác sĩ Hạ…”
Tôi mỉm cười.
“Viện trưởng, tôi phân biệt rất rõ.”
“Lỗi của Hạ Thừa Chu là lỗi của anh ta.”
“Những bệnh nhân cần được giúp đỡ không có lỗi.”
Viện trưởng thở phào, ánh mắt nhìn tôi thêm vài phần kính trọng.
Tin tức buổi lễ nhanh chóng được đăng lên báo.
Dưới phần bình luận, có người viết:
“Đây mới gọi là thể diện của chính thất. Không xé ồn ào, nhưng đánh đâu trúng đó.”
“Chị đẹp không cần chồng vẫn phát sáng.”
“Bác sĩ Hạ mất vợ đúng là mất cả kho báu.”
Tôi không đọc nhiều.
Vì tôi bận.
Studio ở Paris chuẩn bị ra mắt bộ sưu tập đầu tiên.
Cố Nghiên kéo tôi làm việc đến khuya mỗi ngày.
Bản thiết kế của tôi được một tạp chí thời trang chọn đăng trước.
Biên tập viên viết:
“Sau nhiều năm vắng bóng, Thẩm Tri Ý trở lại với phong cách trưởng thành hơn, sắc bén hơn, giống như viên đá quý từng bị phủ bụi cuối cùng cũng tìm lại ánh sáng.”
Tôi đọc câu ấy, im lặng rất lâu.
Sau đó lưu tấm ảnh bài báo vào máy.
Không phải để khoe với ai.
Mà để nhắc mình nhớ.
Tôi vốn dĩ có thể trở thành người như vậy.
Tôi vốn dĩ không cần đứng sau lưng bất kỳ ai.
14
Còn Hạ Thừa Chu thì xuống dốc nhanh hơn tôi tưởng.
Sau cuộc điều tra nội bộ, anh bị đình chỉ chức vụ quản lý nhóm chuyên môn.
Dù bệnh viện giữ anh lại vì năng lực cũ, nhưng niềm tin đã mất.
Không còn tài trợ.
Không còn hào quang hoàn hảo.
Không còn hình tượng bác sĩ thiên tài đời tư sạch sẽ.
Những hội nghị từng mời anh phát biểu lần lượt rút lời mời.
Những học trò từng vây quanh anh cũng chuyển sang theo trưởng nhóm mới.
Anh bắt đầu hiểu cảm giác bị bỏ lại.
Nhưng muộn rồi.
Mẹ Hạ không cam tâm, mấy lần đến nhà họ Thẩm tìm tôi.
Lần nào cũng bị bảo vệ chặn ngoài cổng.
Bà đứng ngoài gọi điện cho tôi, giọng vừa tức vừa run.
“Tri Ý, dù sao con với Thừa Chu cũng từng là vợ chồng. Con nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
Tôi khi ấy đang ở sân bay.
Nghe vậy chỉ đáp:
“Bác Hạ, lúc con còn là con dâu bác, bác chưa từng xem con là người nhà.”
“Bây giờ ly hôn rồi, càng không cần nhận thân.”
Bà nghẹn lại.
Tôi tiếp tục:
“Sau này chuyện của Hạ Thừa Chu đừng tìm con nữa.”
“Anh ta đau, tìm bác sĩ.”
“Anh ta đói, tìm hộ lý.”
“Anh ta hối hận, tìm chính mình.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Đó là lần cuối tôi nghe giọng mẹ Hạ.
Về sau, nghe Tống Diên kể lại, bà vì chuyện của con trai mà tức đến nhập viện vài ngày.
Chaporia
Bình Luận (0)