Lớp Da Thứ Hai/Chương 4C. 4
20px

Chín giờ rưỡi tối tan làm.

Trên đường về nhà, tôi nhận được tin nhắn của Triệu Viễn.

“Mẹ anh hỏi cuối tuần này em có thể qua nhà không. Bà có chuyện muốn nói với em.”

Tôi trả lời:

“Chuyện gì vậy?”

“Đến rồi sẽ biết.”

Mười giờ sáng thứ Bảy, tôi đến nhà mẹ chồng.

Trong phòng khách có mẹ chồng, Triệu Viễn và Triệu Mẫn.

Trương Lỗi không có mặt.

Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng.

Mẹ chồng chỉ vào ghế sofa.

“Vãn Vãn, ngồi đi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Tôi ngồi xuống.

“A Mẫn dạo này hơi khó khăn về tiền bạc. Bên phía Lỗi Tử công ty làm ăn không tốt. Học phí kỳ tới của Niêu Niêu sắp phải đóng rồi. Mẹ nghĩ xem bên con với Viễn Viễn có thể… giúp đỡ một chút được không.”

Tay tôi cầm ly nước không hề động đậy.

Triệu Viễn ở bên cạnh khẽ chạm vào chân tôi.

Tôi nhìn sang Triệu Mẫn.

Cô ta cúi đầu, không nhìn tôi.

“Bao nhiêu?”

Mẹ chồng đáp:

“Mười lăm nghìn tệ.”

“Một năm học phí à?”

“Nửa năm thôi. Trường mẫu giáo quốc tế, đắt lắm.”

Tôi gật đầu.

“Mẹ, con có một câu hỏi.”

“Con nói đi.”

“Chẳng phải tháng trước Mẫn Mẫn vừa mua một bộ quần áo mới ở trung tâm thương mại sao? Còn đăng hẳn chín tấm ảnh lên vòng bạn bè.”

Phòng khách lập tức im lặng.

Triệu Mẫn đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Chị dâu, chị nói vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì cả. Chỉ là thấy nếu đã khó khăn về tiền bạc thì có thể tạm thời tiết chế chi tiêu trước.”

“Tôi tiêu tiền của tôi thì liên quan gì đến chị?”

“Cô tiêu tiền của cô đương nhiên không liên quan đến tôi. Nhưng cô muốn tôi bỏ ra mười lăm nghìn tệ thì lại liên quan đến tôi đấy.”

Triệu Mẫn đứng bật dậy.

Mẹ chồng vội kéo cô ta lại.

“A Mẫn, ngồi xuống!”

Triệu Viễn quay sang nhìn tôi, hạ thấp giọng.

“Em không thể đừng như vậy được sao?”

“Như thế nào?”

“Cái kiểu tính toán chi li ấy.”

Tôi chậm rãi đặt ly nước xuống.

“Triệu Viễn, mỗi tháng em kiếm được bao nhiêu anh rõ hơn ai hết. Em không phải không giúp. Nhưng trước khi giúp, chẳng lẽ không nên hỏi xem tại sao đã thiếu tiền mà vẫn hết bộ này đến bộ khác mua ở trung tâm thương mại sao?”

Hốc mắt Triệu Mẫn đỏ lên.

“Chị dâu, có phải chị vẫn luôn xem thường tôi không?”

“Tôi xem thường cô khi nào?”

“Trong lòng chị chính là xem thường tôi! Chị nghĩ mình được thăng chức rồi thì ghê gớm lắm đúng không?”

Tôi sững người.

Quả nhiên Triệu Viễn đã kể chuyện đó cho Triệu Mẫn.

Mẹ chồng nhìn tôi.

“Vãn Vãn được thăng chức rồi à? Chuyện từ khi nào thế? Sao không nói với gia đình?”

“Không có gì đáng nói cả, chỉ là nhiều việc hơn một chút thôi.”

Triệu Mẫn cười lạnh.

“Nhiều việc hơn một chút mà đã lên mặt thế này rồi sao? Bảo chị góp chút tiền cho gia đình thì có làm sao đâu? Trước đây chẳng phải chị hào phóng nhất à?”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi đứng dậy.

“Số tiền này tôi có thể đưa. Nhưng có một điều kiện.”

Mẹ chồng lập tức nhìn tôi đầy căng thẳng.

“Sau này tôi mua gì, tiêu bao nhiêu tiền, chất liệu tốt hay không, không cần bất kỳ ai đem ra đánh giá trên bàn ăn nữa.”

Mặt Triệu Mẫn lập tức đỏ bừng.

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, chuyển ngay mười lăm nghìn tệ cho mẹ chồng.

“Mẹ, số tiền này dùng để đóng học phí cho Niêu Niêu. Chỉ cần cho con xem biên lai là được.”

Chuyển tiền xong, tôi cầm túi rồi đi thẳng ra ngoài.

Khi đi tới cầu thang, tôi nghe thấy phía sau Triệu Mẫn gọi gì đó.

Nhưng tôi không quay đầu lại.

Xuống đến dưới lầu, tôi ngồi vào xe.

Gục lên vô lăng một lúc.

Điện thoại bỗng reo lên.

Là tin nhắn của Tiểu Phương.

“Chị Lâm, phương án triển lãm được giám đốc duyệt rồi! Bảo chị thứ Hai tới làm việc với phía ban tổ chức.”

Tôi hít sâu một hơi rồi khởi động xe.

Công việc không chờ ai cả.

Hai tuần tiếp theo, gần như tôi sống luôn ở công ty.

Phương án triển lãm được chốt.

Thiết kế gian hàng, trưng bày sản phẩm và may mẫu đều được triển khai đồng thời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...