Lô vải đầu tiên từ phía Tôn thúc đã đến.
Tôi đích thân tới kho nghiệm thu.
Lúc mở kiện hàng ra, tôi đưa tay vào sờ thử.
Mềm mại.
Thân thiện với da.
Không có lấy một sợi tạp nào.
“Tôn thúc, lô bông này kéo sợi rất đẹp.”
Ở đầu dây bên kia, ông Tôn cười ha hả.
“Đồ giao cho cháu mà chú dám làm qua loa sao? À đúng rồi, kỹ thuật đường may cải tiến của cháu, chú đưa cho mấy bác thợ già trong xưởng xem rồi. Họ bảo cô gái này thật sự có bản lĩnh.”
Tôi cười.
Rồi cúp máy.
Đến ngày thứ ba làm hàng mẫu thì xảy ra sự cố.
Thợ làm rập đã làm ngược độ cong của phần nách áo trên một chiếc váy.
Kết quả là trong mười hai bộ mẫu có tới bốn bộ phải làm lại.
Triển lãm chỉ còn mười ngày nữa là bắt đầu.
Tiểu Phương lo đến mức đầy đầu mồ hôi.
“Chị Lâm, còn kịp không?”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Kịp. Tối nay không về nữa. Gọi thợ làm rập quay lại, chị sẽ trực tiếp theo dõi.”
Đêm đó, bốn người chúng tôi làm việc trong phòng thiết kế tới ba giờ sáng.
Tôi kiểm tra từng đường chỉ, từng mối nối, từng hướng vải trên mỗi bộ mẫu.
Tiểu Phương buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Tôi lấy áo khoác đắp cho cô ấy rồi tiếp tục làm việc.
Bốn giờ sáng.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Triệu Viễn.
“Em đâu rồi?”
“Tăng ca.”
“Mấy giờ về?”
“Không biết.”
Anh không nhắn lại nữa.
Bảy giờ sáng hôm sau, Triệu Viễn gọi điện tới.
“Đêm qua em không về nhà thật đấy à?”
“Làm lại hàng mẫu để kịp tiến độ. Không còn cách nào khác.”
Anh im lặng vài giây.
“Mẹ anh nói dạo này em ngày càng quá đáng.”
“Quá đáng ở chỗ nào?”
“Một người phụ nữ ngày nào cũng không về nhà thì còn ra thể thống gì nữa?”
Tôi đưa điện thoại ra xa hai giây.
Nhìn mặt trời đang mọc ngoài cửa sổ.
“Triệu Viễn, anh đã từng hỏi em đang bận cái gì chưa?”
“Chẳng phải em chỉ làm quần áo thôi sao…”
“Làm quần áo thì sao?”
Anh không nói nữa.
“Trong mắt anh, có phải em cũng giống như lời em gái anh nói không? Chỉ là người vẽ vài bản thiết kế, mua vài cuộn vải thôi?”
“Anh không có ý đó…”
“Có ý hay không chính anh hiểu rõ nhất. Đừng gọi điện nói những lời này vào lúc em đang chạy tiến độ.”
Tôi cúp máy.
Tiểu Phương dụi mắt tỉnh dậy, nhìn tôi.
“Chị Lâm, chị không sao chứ?”
“Không sao. Dậy làm việc thôi.”
Năm ngày trước triển lãm.
Việc làm lại hàng mẫu cuối cùng cũng hoàn thành.
Mười hai bộ quần áo được treo ngay ngắn trên giá trưng bày.
Tôi đứng đối diện nhìn rất lâu.
Bộ sưu tập “Lớp Da Thứ Hai”.
Mỗi một bộ đều mềm mại đến mức như không mặc gì trên người.
Tiểu Phương đứng bên cạnh, đột nhiên đỏ hoe mắt.
“Chị Lâm, đẹp thật đấy.”
Tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy.
“Đừng xúc động sớm quá. Đến triển lãm rồi mới biết kết quả thế nào.”
Ba ngày trước triển lãm.
Triệu Mẫn đột nhiên gọi điện cho tôi.
“Chị dâu, sinh nhật Niêu Niêu là thứ Bảy tuần sau, chị có tới không?”
Tôi lật lịch xem.
“Đúng vào mấy ngày triển lãm, có lẽ tôi không tới được.”
Giọng điệu của Triệu Mẫn lạnh đi.
“Niêu Niêu thi giữa kỳ đứng thứ ba toàn lớp, còn nói muốn mời mợ đến. Chuyện này chị cũng không có mặt được sao?”
Tôi xoa xoa giữa mày.
“Tôi sẽ cố gắng.”
“Cố gắng tức là không đến chứ gì.”
Nói xong cô ta cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, tiếp tục sắp xếp tài liệu triển lãm.
Ngày khai mạc triển lãm, năm giờ sáng tôi đã có mặt tại hội trường.
Gian hàng không lớn.
Nhưng được bố trí gọn gàng và tinh tế.
Mười hai bộ mẫu được trưng bày theo từng nhóm tuổi.
Bên cạnh mỗi bộ đều đặt một mảnh vải mẫu nhỏ để khách có thể trực tiếp chạm vào.
Ánh đèn mang tông màu ấm.
Trên tấm nền phía sau viết tám chữ:
“Lớp Da Thứ Hai, Dịu Dàng Từ Bản Năng.”
Tiểu Phương mặc đồng phục làm việc, đứng thẳng tắp bên cạnh.
“Chị Lâm, chị có căng thẳng không?”
“Có.”
“Đến chị cũng căng thẳng à?”
Chaporia
Bình Luận (0)