Lớp Da Thứ Hai/Chương 6C. 6
20px

“Thừa lời. Đây là lần đầu tiên chị tham gia triển lãm.”

Mười giờ sáng, hội trường mở cửa.

Hai tiếng đầu lượng khách không quá đông.

Phần lớn đều là người trong ngành đi xem gian hàng của nhau.

Có vài người dừng lại trước gian hàng của chúng tôi.

Sờ thử mẫu vải.

Gật đầu.

Rồi rời đi.

Trong lòng tôi hơi trĩu xuống.

Đến giữa trưa, một người phụ nữ trung niên mặc vest xám đậm bước tới.

Phía sau bà là hai trợ lý.

Bà dừng lại trước gian hàng của chúng tôi.

Đưa tay sờ phần cổ tay áo của chiếc váy màu xanh nhạt.

Đầu ngón tay dừng trên mặt vải ba giây.

“Đây là loại vải gì?”

Tôi bước tới.

“Cotton chải kỹ sợi kép 60 chi, sử dụng kỹ thuật may cải tiến, không để lộ bất kỳ đầu chỉ nào ra ngoài.”

Bà ngẩng đầu nhìn tôi.

“Dành cho trẻ em độ tuổi nào?”

“Từ ba đến tám tuổi.”

“Cô là nhà thiết kế à?”

“Vâng.”

Bà đi một vòng quanh giá trưng bày.

Sờ thử từng bộ quần áo.

Một trợ lý ghé lại gần, nhỏ giọng:

“Tổng Phương, chất lượng này…”

Người phụ nữ được gọi là Tổng Phương khẽ giơ tay.

Trợ lý lập tức lùi lại.

Bà nhìn tôi.

“Có danh thiếp không?”

Tôi đưa cho bà một tấm.

Bà nhìn qua rồi bỏ vào túi.

“Nếu sản xuất hàng loạt bộ sưu tập này, cô dự tính giá bán lẻ mỗi sản phẩm là bao nhiêu?”

“Từ hai trăm đến bốn trăm tệ.”

“Kế hoạch thương hiệu thế nào?”

“Hiện tại vẫn đi theo hướng ươm tạo nội bộ của công ty, còn đang trong giai đoạn đầu.”

Bà gật đầu.

“Tôi tên là Phương Như Quân, nhà sáng lập thương hiệu Đường Nhiễm. Kỳ triển lãm này tôi đã xem hơn bốn mươi gian hàng. Cô là người duy nhất khiến tôi muốn chạm vào sản phẩm hai lần.”

Tiểu Phương đứng bên cạnh hít mạnh một hơi.

Đường Nhiễm.

Một trong năm thương hiệu thời trang trẻ em hàng đầu trong nước.

Phương Như Quân nổi tiếng trong giới là một người cuồng chất liệu.

Nghe nói bà chọn vải còn khắt khe hơn chọn chồng.

“Tôi rất hứng thú với bộ sưu tập này của cô. Chuyện hợp tác cụ thể để sau bàn tiếp. Nhưng trước tiên tôi muốn hỏi cô một câu.”

“Xin bà cứ nói.”

“Tại sao cô lại làm dòng chất liệu thân thiện với làn da trẻ em?”

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Niêu Niêu kéo cổ áo rồi nói:

“Hơi cứng.”

“Bởi vì làn da trẻ con không biết nói dối. Người lớn mua quần áo nhìn thương hiệu, nhìn giá tiền. Nhưng trẻ con chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất.”

“Tức là mặc có thoải mái hay không.”

“Điều tôi muốn làm chính là biến tiêu chuẩn đó trở thành tiêu chuẩn duy nhất.”

Phương Như Quân nhìn tôi rất lâu.

Sau đó bà mỉm cười.

“Chờ điện thoại của tôi.”

Sau khi bà rời đi, Tiểu Phương lập tức túm lấy cánh tay tôi lắc mạnh.

“Chị Lâm! Đó là Phương Như Quân đấy! Phương Như Quân của Đường Nhiễm đấy!”

“Chị biết.”

“Sao chị bình tĩnh thế?”

“Vì chân chị đang run. Em đừng lắc nữa.”

Ngày thứ hai của triển lãm càng náo nhiệt hơn.

Trợ lý của Phương Như Quân tới lấy một bộ mẫu chất liệu hoàn chỉnh.

Nói rằng sẽ mang về kiểm nghiệm.

Ngoài ra còn có ba quản lý thu mua của các thương hiệu thời trang trẻ em tầm trung để lại phương thức liên lạc.

Trong điện thoại của tôi có thêm mười hai mối quan hệ trong ngành.

Ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng của triển lãm.

Có một hạng mục bình chọn dành cho các thương hiệu tham gia.

Bảy giám khảo trong ngành sẽ chấm điểm và lựa chọn giải thưởng:

“Thiết Kế Thời Trang Trẻ Em Tiềm Năng Nhất Năm.”

Tôi ngồi bên dưới.

Lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Khi người dẫn chương trình đọc đến giải ba, đầu óc tôi ù đi.

Không phải tôi.

Giải nhì cũng không phải.

“Giải Thiết Kế Thời Trang Trẻ Em Tiềm Năng Nhất Năm thuộc về bộ sưu tập ‘Lớp Da Thứ Hai’, nhà thiết kế Lâm Vãn.”

Tôi ngẩn người.

Tiểu Phương ở bên cạnh hét lên một tiếng rồi vội vàng che miệng lại.

Tôi đứng dậy bước lên sân khấu.

Hai chân mềm nhũn.

Khi chiếc cúp được trao vào tay tôi, phía dưới vang lên những tràng pháo tay rất lớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...