Lớp Da Thứ Hai/Chương 11C. 11
20px

“Căn nhà này của chị dâu là tài sản anh trai để lại năm xưa.”

“Bây giờ nhà A Mẫn đang khó khăn. Công việc bên Lỗi Tử cũng không ổn định.”

“Có phải nên cân nhắc phân chia lại căn nhà này hay không?”

Cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Đôi đũa trong tay tôi khựng giữa không trung.

Cuối cùng Triệu Viễn cũng ngẩng đầu lên.

“Chú, chú có ý gì?”

Chú Trương cười.

“Cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Chỉ là căn nhà đứng tên chị dâu sau này sẽ phân chia thế nào thôi. Dù sao A Mẫn cũng là con ruột của chị dâu mà.”

Triệu Mẫn ngồi đối diện, cúi đầu, không nhìn bất kỳ ai.

Sắc mặt Trương Lỗi bên cạnh rất khó coi.

Mẹ chồng nhìn Triệu Viễn một cái, lại nhìn sang tôi.

“Hôm nay là bữa cơm gia đình, đừng nhắc tới chuyện này.”

Chú Trương vẫn không chịu từ bỏ.

“Chị dâu, nhân lúc mọi người đều có mặt, nói rõ chẳng phải tốt hơn sao? Tránh sau này…”

“Tôi đã nói không bàn chuyện này.”

Mẹ chồng đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn.

Giọng nói lạnh đi.

Chú Trương cười gượng rồi ngồi xuống.

Nửa sau bữa cơm gần như yên lặng hoàn toàn.

Niêu Niêu mặc chiếc váy kia chạy tới chạy lui khắp phòng.

Tiếng cười của con bé là âm thanh vui vẻ duy nhất.

Trên đường về nhà, Triệu Viễn lái xe.

Suốt quãng đường không nói một lời.

Tôi ngồi ở ghế phụ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đến trước cửa nhà, anh đột nhiên lên tiếng.

“Những lời chú anh nói hôm nay, em đừng nghĩ nhiều.”

“Em không nghĩ nhiều.”

“Căn nhà đó là bố anh để lại cho mẹ anh. Phân chia thế nào là do mẹ anh quyết định.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Triệu Viễn, chuyện hôm nay chú anh đột nhiên nhắc tới, là do Triệu Mẫn bảo ông ấy nói đúng không?”

Anh không trả lời.

Nhưng bàn tay trên vô lăng lại siết chặt hơn.

Tôi xuống xe.

Tự mình đi lên lầu.

Vào nhà, tôi không bật đèn.

Ngồi ngoài ban công, nhìn ánh đèn đường phía xa.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của Phương Như Quân.

“Lâm Vãn, thứ Hai tuần sau tới trụ sở chính của Đường Nhiễm một chuyến.

Tôi sẽ dẫn cô gặp đội ngũ chuỗi cung ứng.”

“Ngoài ra có một tin muốn báo trước.”

“Bộ sưu tập của cô đã được hội đồng đánh giá nội bộ thông qua toàn bộ.”

Tôi đặt điện thoại lên đầu gối.

Chiếc xe của Triệu Viễn dưới lầu vẫn đậu nguyên tại chỗ.

Đèn xe vẫn chưa tắt.

Tôi không biết anh đang làm gì trong xe.

Mà cũng không muốn biết.

Sáng thứ Hai, tôi tới trụ sở chính của Đường Nhiễm.

Nằm trên tầng mười lăm của một tòa nhà văn phòng trong khu trung tâm thương mại.

Khu lễ tân được thiết kế hoàn toàn bằng tông gỗ nguyên bản.

Trên tường treo đầy các tác phẩm từng đoạt giải của Đường Nhiễm qua nhiều năm.

Văn phòng của Phương Như Quân nằm ở phía trong cùng.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, bà đang ngồi trước cửa kính sát đất xem tài liệu.

“Đến rồi à? Ngồi đi.”

Bà rót cho tôi một tách trà hoa.

“Hợp đồng cô xem hết chưa? Bên pháp lý đã xác nhận những điều khoản chỉnh sửa rồi.”

“Tôi xem rồi. Không có vấn đề gì.”

“Lễ ký kết tôi dự định sắp xếp vào thứ Sáu tuần sau.”

“Mỗi quý Đường Nhiễm đều có một buổi ra mắt dòng sản phẩm mới.”

“Bộ sưu tập liên danh sẽ được đưa ra ở vị trí kết màn.”

Tim tôi đập nhanh thêm một nhịp.

“Tại buổi ra mắt, nhà thiết kế có cần xuất hiện không?”

“Đương nhiên.”

“Cô sẽ phải lên sân khấu nói khoảng hai phút về ý tưởng thiết kế.”

“Ngắn gọn là được.”

Tôi gật đầu.

“Còn nữa…”

Phương Như Quân lấy ra một tập tài liệu.

“Cô xem cái này đi.”

Tôi nhận lấy rồi mở ra.

Trên bìa in dòng chữ:

“Kế Hoạch Dòng Sản Phẩm Liên Danh Độc Quyền Đường Nhiễm × Lâm Vãn.”

Lật sang trang đầu tiên.

Ở góc phải phía trên có một dòng chữ nhỏ.

“Đề xuất nâng sản lượng đợt đầu từ năm nghìn sản phẩm lên một vạn sản phẩm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà.

“Gấp đôi sao?”

“Bộ phận kênh phân phối đã tiến hành khảo sát thị trường.”

“Nhóm khách hàng tiềm năng của bộ sưu tập này lớn hơn nhiều so với dự đoán ban đầu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...