“Trong Tướng quân phủ này, không ai có thể lay chuyển vị trí của ngươi trong lòng Tướng quân.”
Sự tuyệt vọng trong mắt nàng càng thêm sâu đậm.
Dù bị người đời chỉ trích hành vi không đoan chính.
Nàng vẫn là tiểu thư quan gia xuất thân.
Nàng có sự kiêu hãnh của riêng mình.
Nếu trên người không còn bất kỳ điểm nào đủ sức hấp dẫn Tướng quân.
Nếu giống những nữ nhân thất sủng trong hậu viện, chưa từng bước chân lên chiến trường.
Chỉ có thể dựa vào con cái để an thân lập mệnh.
Vậy đối với nàng.
Đó là một đả kích mang tính hủy diệt.
Nhưng hiện thực nàng phải đối mặt còn tàn khốc hơn điều nàng tưởng tượng.
Cho dù nàng muốn dựa vào hài tử để tranh sủng.
Diêm Uy cũng chẳng nhìn nàng.
Mỗi lần nhìn thấy ta.
Ánh mắt chàng đều sáng rực.
Trong mắt chỉ có một mình ta.
Trịnh di nương già đi nhanh hơn.
Nữ nhi duy nhất của Diêm Uy là Diêm Chỉ dần trưởng thành.
Tiểu chất nhi của ta là Dương Doãn Phi cũng lớn lên từng ngày.
Đôi khi tẩu tẩu sẽ đưa Doãn Phi tới Tướng quân phủ thăm ta.
Tẩu tẩu rất tốt.
Nàng luôn để Doãn Phi tiếp xúc với ta nhiều hơn.
Tình cảm cô cháu chúng ta vô cùng sâu đậm.
Mỗi lần Doãn Phi tới.
Diêm Uy đều ngẩn ngơ nhìn thằng bé.
Chàng đối xử với Doãn Phi rất tốt.
Lúc riêng tư.
Chàng thường nói với ta.
Rằng rõ ràng đó là cháu trai của ta.
Nhưng không hiểu vì sao chàng lại cảm thấy thân thiết hơn cả nữ nhi ruột Diêm Chỉ.
Mỗi lần như vậy.
Ta đều có chút chua xót.
Dù sao cũng là máu mủ ruột rà.
Nhưng lời ta nói ra lại lạnh lẽo như gió tháng sáu hóa băng.
Ta nói:
“Nếu năm đó Tướng quân không dẫn Trịnh di nương ra chiến trường.”
“Có phải ta và chàng cũng đã sớm có hài tử rồi không?”
“Có phải cũng giống như Doãn Phi vậy không?”
Nói xong.
Ta tiếc nuối nhìn chàng.
Lương tâm bị gió lạnh quét sạch.
Diêm Uy không chịu nổi.
Một lát sau sẽ mang theo áy náy quay đầu rời đi.
Doãn Phi lại không có cảm giác giống chàng.
Thằng bé chỉ quấn lấy ta.
“Cô mẫu.”
“Cô mẫu.”
Tiếng gọi vang lên vui vẻ vô cùng.
Trong mắt hai cô cháu.
Chỉ có tình cảm dành cho nhau.
Chớp mắt.
Hơn mười năm đã trôi qua.
Diêm Chỉ đến tuổi cập kê.
Nàng được ghi dưới danh nghĩa của ta.
Được xem là đích nữ.
Năm nàng ba tuổi.
Diêm Uy từng đề nghị ghi tên nàng dưới danh nghĩa của ta.
Nhưng sẽ không để ta phải bận tâm.
Việc nuôi dạy vẫn do Trịnh di nương phụ trách.
Vừa nghe không cần tự mình nuôi dưỡng.
Ta lập tức đồng ý.
Đã cướp mất nhi tử của chàng.
Treo cái danh mẫu thân cho nữ nhi của chàng cũng chẳng sao.
Diêm Uy rất dụng tâm trong việc giáo dưỡng Diêm Chỉ.
Nàng được dạy dỗ cực kỳ tốt.
Là hình mẫu quý nữ tiêu biểu ở kinh thành.
Diêm Uy từng nói với ta.
Diêm Chỉ ái mộ Doãn Phi.
Muốn ta về nhà mẹ đẻ thay nàng cầu thân.
Ta từ chối.
Từ rất sớm, tẩu tẩu đã nói với ta.
Ca ca của nàng bên nhà mẹ đẻ.
Khi Doãn Phi ba tuổi đã sinh được một nữ nhi.
Ngay lúc mới chào đời đã đính hôn với Doãn Phi.
Hai nhà đều có ý.
Thân càng thêm thân.
Từ nhỏ đã thường xuyên cho hai đứa trẻ ở cùng nhau để bồi dưỡng tình cảm.
Hiện nay.
Tình cảm giữa hai đứa đã vô cùng sâu đậm.
Tiểu cô nương ấy tính tình hoạt bát rộng rãi.
Rất giống tẩu tẩu lúc còn trẻ.
Ta vừa gặp đã thích.
Từ lâu đã nhận định nàng chính là tức phụ của Doãn Phi.
Còn về Diêm Chỉ.
Ngoài sự tôn trọng.
Ta không có bất kỳ tình cảm nào khác.
Huống hồ.
Nàng và Doãn Phi là huynh muội cùng huyết thống khác mẫu.
Ta không thể nói sự thật.
Chỉ có thể kích thích Diêm Uy:
Chaporia
Bình Luận (0)