20px

Thu nạp rất nhiều nữ nhi của các đại thần vào hậu cung làm phi tử.

Hoàng đế cô phụ không ham mê nữ sắc, chăm lo triều chính.

Sau khi có ba vị hoàng tử, người gần như không còn bước chân vào hậu cung nữa.

Trong ba vị hoàng tử ấy, cô mẫu sinh hai người.

Diêm Quý phi sinh một người.

Ngoài ra còn có hai vị công chúa do các phi tần khác sinh ra.

Từ đó về sau không còn thêm con nối dõi nào nữa.

Rất nhiều nữ nhân trong hậu cung, ngoài lúc mới nhập cung được sủng hạnh một hai lần, cả đời cũng không gặp lại người thêm lần nào.

So với họ, chẳng phải ta sống tự tại hơn nhiều sao?

Nhưng ta không thể nói ra.

Ta phải khiêm tốn một chút.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Trong Tướng quân phủ, ngoài nữ nhi thứ xuất của Trịnh di nương ra, không còn đứa trẻ nào khác được sinh ra.

Không biết lão phu nhân nghe được tình trạng thân thể của Diêm Uy từ đâu.

Có lẽ bởi người học Phật nhiều năm, hiểu rằng con nối dõi cũng phải tùy duyên, cưỡng cầu không được.

Người chẳng những từ bỏ ý định thúc giục ta sinh con.

Ngay cả bên phía Trịnh di nương cũng không thúc ép nữa.

Chỉ một lòng lễ Phật.

Từng có người khuyên người nạp thêm vài thiếp thất cho Diêm Uy.

Rải lưới rộng một chút, biết đâu lại trúng một hai người.

Nhưng người đều lắc đầu từ chối.

Toàn bộ Tướng quân phủ.

Ngoài Diêm Uy vẫn chưa từ bỏ hy vọng, ngày ngày tìm kiếm bí phương cầu con.

Từ trên xuống dưới, không ai còn tin Tướng quân sẽ có thêm hài tử.

Thời gian lâu dần.

Trịnh di nương cũng dần có sức sống hơn.

Nàng thường dẫn theo nữ nhi đi dạo khắp phủ.

Mỗi lần gặp Diêm Uy, đều si mê nhìn chàng.

Người trong phủ đều biết nhìn thời thế.

Là mẫu thân của đứa trẻ duy nhất trong Tướng quân phủ, chẳng ai đi trêu chọc nàng.

Đương nhiên cũng chẳng ai dám trêu chọc ta.

Những lúc nhàn rỗi, ta bắt đầu yêu thích luyện võ và tu đạo.

Ta phát hiện luyện võ thật sự là chuyện tốt.

Trước khi luyện võ, mỗi khi đông tới, ta thường xuyên nhiễm phong hàn.

Sau khi luyện võ, thân thể khỏe mạnh hơn rất nhiều.

Cho dù thời tiết lạnh giá đến đâu, ta cũng hiếm khi sinh bệnh.

Võ nghệ của ta hầu hết đều do tẩu tẩu truyền dạy.

Đặc biệt thực dụng.

Cường thân kiện thể.

Phòng thân hộ mệnh.

Không có lấy một chiêu thức màu mè.

Phần lớn thời gian, ta đều tự mình luyện tập trong Tướng quân phủ.

Diêm Uy và Trịnh di nương đều biết võ.

Thấy ta luyện võ, Diêm Uy tò mò nên tới xem.

Lâu dần.

Trịnh di nương cũng tới xem.

Không biết là xem ta hay xem Tướng quân nữa.

Mặc kệ.

Dù sao ta cũng khiến bọn họ kinh ngạc.

Từng chiêu từng thức đều ra dáng ra hình.

Thấy ta không đuổi người.

Hai người họ cẩn thận mời ta luận bàn.

Ta không từ chối.

Chủ yếu là vì ta rất muốn biết.

Với trình độ hiện tại của mình.

Liệu có thể tự tay xử đẹp cả hai người họ hay không.

Sau khi bị họ dễ dàng đánh bại.

Ta không nhận lời luận bàn nữa.

Diêm Uy vẫn luôn cho rằng ta chỉ biết vài động tác đẹp mắt.

Mỗi lần thấy ta thua, Trịnh di nương đều âm thầm thở phào.

Nàng cảm thấy cuối cùng mình vẫn còn một điểm hơn được ta.

Cho đến một lần.

Bên ngoài phủ lại gặp phải thích khách vì Diêm Uy.

Ta dễ dàng né tránh.

Nắm đúng thời cơ xuất thủ.

Trong hư thực biến hóa, liên tiếp cứu Diêm Uy mấy lần.

Chàng hoàn toàn bị kinh diễm.

Còn Trịnh di nương đang cùng chàng chiến đấu thì sắc mặt ảm đạm vô cùng.

Điểm duy nhất nàng cho rằng mình thắng được ta.

Cũng bị ta vượt qua.

Nhìn dáng vẻ tự ti đến cực điểm của nàng.

Ta chân thành an ủi:

“Chỉ cần ngươi vẫn là mẫu thân ruột của Diêm Chỉ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...