Nó cái gì cũng tốt.
Dáng vẻ.
Dung mạo.
Phẩm hạnh.
Gia thế.
Tài hoa.
Tất cả đều thuộc hàng thượng đẳng.
Bao nhiêu năm qua.
Không biết đã có bao nhiêu cô nương đem lòng thương nhớ nó.
Nhưng nó giống ca ca.
Không có thông phòng.
Không có thiếp thất.
Không có ngoại thất.
Ngoài thê tử ra.
Không có bất kỳ nữ nhân nào khác.
Thê tử của Doãn Phi cũng rất tốt.
Đặc biệt là thân thể khỏe mạnh.
Rất dễ sinh dưỡng.
Hai nam ba nữ.
Sinh liền năm đứa hài tử.
Đứa nào cũng tuấn tú, có tiền đồ.
Chỉ có tiểu nhi tử khiến người ta phải lo lắng nhiều hơn một chút.
Không phải vì phẩm hạnh nó không tốt.
Cũng không phải năng lực nó không đủ.
Mà là tiểu nhi tử Dương Duy Võ phản tổ.
Nó lại lớn lên cực kỳ giống Diêm Uy, người mà nó chưa từng gặp mặt.
Không chỉ dung mạo giống.
Mà tính cách cũng giống.
Bốn đứa trẻ còn lại đều thích văn.
Chỉ có mình nó thích võ.
Ngày nào cũng múa thương vung côn khắp nơi.
Nhìn Dương Duy Võ nhảy nhót khắp nơi.
Ta nhắc nhở Doãn Phi.
Nhất định phải giữ kín chân tướng.
Đừng khiến người nhà thất vọng.
Cũng đừng khiến gia tộc rơi vào nguy khốn.
Nó gật đầu:
“Nhi tử hiểu rồi, mẫu thân.”
Nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt ta.
Ông trời cuối cùng vẫn không nỡ.
Để Diêm Uy nảy sinh nghi ngờ.
Diêm Chỉ cuối cùng làm theo tâm nguyện của mẫu thân Trịnh thị.
Gả cho một vị văn thần làm chính thất.
Vị văn thần ấy đối xử với nàng rất tốt.
Ngay cả lúc nàng mang thai.
Không thể hầu hạ phu quân.
Hắn cũng không nạp thiếp.
Đáng tiếc.
Diêm Chỉ mất vì khó sinh.
Đứa nữ nhi nàng sinh ra cũng bị ngạt trong bụng mẹ.
Sau khi chào đời tiếng khóc rất yếu.
Chưa đầy một canh giờ cũng đi theo mẫu thân.
Trịnh thị liên tiếp mất nữ nhi.
Lại mất ngoại tôn nữ.
Không chịu nổi đả kích.
Chưa đầy một tháng cũng qua đời.
Mất đi nữ nhi duy nhất.
Diêm Uy đã bước vào tuổi tri thiên mệnh, gần như phát điên.
Tuổi già.
Không thê tử.
Không nhi tử.
Chàng không tìm thấy lý do để tiếp tục sống.
Ngày nào không điên điên dại dại.
Thì cũng chìm trong men rượu.
Cho đến một ngày.
Một vị đồng liêu vô tình nói với chàng:
“Diêm Tướng quân, ngài nói có lạ không?”
“Ngài và Dương đại nhân đâu có quan hệ huyết thống.”
“Thế nhưng tiểu nhi tử của Dương đại nhân lại chẳng giống phụ thân nó.”
“Ngược lại giống ngài y như đúc.”
“Nhìn đứa trẻ ấy, cứ như nhìn thấy Diêm Tướng quân lúc còn trẻ vậy.”
Lời này khiến Diêm Uy chấn động.
Cũng khiến chàng tỉnh táo trong khoảnh khắc.
Chàng nhìn thấy một cọng rơm mang tên “hy vọng”.
Không dám chậm trễ dù chỉ một khắc.
Chàng lập tức phi ngựa tới võ trường.
Sau đó nhìn thấy Dương Duy Võ.
Suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa.
Dương Duy Võ oai hùng hiên ngang.
Chính là bản sao hoàn hảo của chàng.
Tim Diêm Uy đập điên cuồng.
Dù sao cũng là người từng ngồi lên vị trí Đại Tướng quân.
Lúc tỉnh táo.
Đầu óc vẫn vô cùng sắc bén.
Chàng bắt đầu hồi tưởng mọi chuyện.
Từng nghi điểm một dần hiện ra.
Ví dụ.
Lúc chàng vừa khải hoàn trở về.
Công lao hiển hách.
Hoàng gia đáng lẽ chỉ có ban thưởng.
Sao lại để thê tử xa cách nhiều ngày đi cầu phúc?
Vì sao trùng hợp đến vậy.
Tẩu tẩu của ta cũng đi?
Sau đó.
Tẩu tẩu sinh ra Dương Doãn Phi.
Rốt cuộc là tẩu tẩu sinh.
Hay là ta sinh?
Ví dụ.
Dương Doãn Phi cực kỳ quyến luyến ta.
Ban đầu chàng cho rằng đó là tình cảm cô cháu.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Thái độ của ta với Doãn Phi rõ ràng là của một người mẹ đối với con mình.
Chaporia
Bình Luận (0)