Ví dụ.
Chàng luôn có cảm giác thân thiết đặc biệt với Dương Doãn Phi.
Mỗi lần nhìn thấy nó.
Ánh mắt đều không thể rời đi.
Thật sự chỉ vì đứa trẻ ấy quá xuất sắc sao?
Không.
Đó là sự hấp dẫn của huyết mạch phụ tử.
Ví dụ.
Ta từng ám chỉ với chàng.
Nếu chúng ta có hài tử.
Nó sẽ giống Doãn Phi.
Vì sao ta không lấy người khác làm ví dụ.
Mà chỉ nhắc tới Doãn Phi?
Bởi vì…
Doãn Phi chính là hài tử của chúng ta.
Ví dụ.
Từ nhỏ ta đã được yêu thương hết mực.
Không chỉ có phụ huynh bên nhà mẹ đẻ chống lưng.
Mà còn có cô mẫu là Hoàng hậu thiên vị.
Thế nhưng đối với sự phản bội của chàng.
Ta lại không điên.
Không nháo.
Mà bình tĩnh chấp nhận.
Dù lão phu nhân từng khiến ta nổi giận đến mức bất kính một lần.
Nhưng sau đó.
Ta cũng chẳng còn phản ứng gì nữa.
Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Trước khi xuất chinh.
Chàng từng cảm nhận được tình yêu của ta.
Ta cũng từng cảm nhận được tình yêu của chàng.
Người từng yêu nhau đều hiểu.
Nếu thật lòng yêu một người.
Sẽ không thể bình tĩnh chấp nhận sự phản bội của đối phương.
Nếu ta biết chàng có nữ nhân khác.
Ta nhất định sẽ đau khổ.
Cho nên năm đó.
Chàng mới muốn giấu Trịnh thị ở biên cảnh.
Không để ta biết.
Mà ta lại không đau khổ bao nhiêu.
Bình tĩnh tiếp nhận Trịnh thị.
Điều đó chứng tỏ.
Ta cũng từng phụ chàng.
Hai bên đều phụ nhau.
Trong lòng ta đã xem như hòa nhau.
Cho nên mới bình tĩnh đến vậy.
Còn ta đã phụ chàng điều gì?
Xét việc ta chưa từng dây dưa với bất kỳ nam nhân nào khác.
Ngoài chuyện đem nhi tử của chàng đưa đi.
Chàng thật sự không nghĩ ra chuyện nào khác có thể khiến mình đau đớn đến vậy.
Ví dụ.
Ta không hề hãm hại Trịnh thị.
Cũng không hề hãm hại nữ nhi duy nhất của chàng.
Giống như mọi chuyện hoàn toàn không liên quan đến ta.
Theo lẽ thường.
Nếu một nữ nhân chưa từng sinh con.
Nhìn thấy phu quân cùng nữ nhân khác sinh hài tử.
Nàng ta hẳn phải ghen ghét đến phát cuồng.
Nhưng ta không hề như vậy.
Bởi vì.
Ta đã có một đứa trẻ tốt hơn.
Tốt đến mức.
Ta căn bản không để mắt tới đứa con của chàng và Trịnh thị.
Sau khi có được chỗ dựa tinh thần tốt đẹp hơn.
Ta không chỉ không để mắt tới thứ nữ của chàng.
Mà ngay cả chàng.
Ta cũng chẳng còn để mắt tới nữa.
Sau khi xâu chuỗi mọi chuyện.
Diêm Uy lập tức nhận ra.
Dương Doãn Phi chính là nhi tử của chàng!
Là đích tử của chàng!
Toàn bộ hài tử mà Dương Doãn Phi sinh ra đều là tôn tử, tôn nữ của chàng.
Là đích tôn tử.
Là đích tôn nữ!
Chàng không những không tuyệt hậu.
Mà còn con cháu đầy đàn!
Tất cả đều là dòng đích xuất!
Diêm Uy mừng đến phát điên.
Việc đầu tiên chàng làm là chạy tới trước phần mộ của lão phu nhân, quỳ xuống dập đầu.
Chàng nói:
“Mẫu thân à!”
“Diêm gia chúng ta không tuyệt hậu!”
“Nhi tử có hài tử!”
“Lại còn là đích tử!”
“Là Dung Nhi lén sinh cho con rồi giấu con đi.”
“Nó tên là Dương Doãn Phi.”
“Được ca ca của Dung Nhi nuôi lớn.”
“Nó vô cùng xuất sắc.”
“Còn có tiền đồ hơn cả con.”
“Hiện giờ nó là vị thủ phụ được Hoàng thượng tín nhiệm nhất.”
“Dung Nhi giận con, nên mới giấu con đi rồi đưa cho người khác nuôi.”
“Con không trách Dung Nhi.”
“Là con có lỗi với nàng trước.”
“Mẫu thân à!”
“Nhi tử của con còn giỏi hơn con.”
“Nó chung tình.”
“Chỉ có một thê tử.”
“Vậy mà sinh được hai đích tử, ba đích nữ.”
“Mẫu thân à!”
“Con có năm đứa cháu.”
“Năm đứa đấy!”
“Người có vui không?”
“Mẫu thân à!”
Chaporia
Bình Luận (0)