“Nếu người gặp bọn chúng, nhất định sẽ rất yêu thích.”
“Đặc biệt là đứa cháu út tên Dương Duy Võ.”
“Nó giống hệt con lúc còn trẻ.”
“Cũng nhờ nhìn thấy nó mà con mới nghĩ thông.”
“Dương Doãn Phi, người mà Dung Nhi gọi là cháu trai, thật ra chính là đích tử của con.”
“Dương Doãn Phi cái gì cũng tốt.”
“Chỉ có một điểm không tốt.”
“Nó mang họ Dương.”
“Con phải đi tìm Hoàng thượng.”
“Con phải nhận lại nó.”
“Con phải nhận lại tất cả bọn chúng!”
Diêm Uy quá kích động.
Không hề suy tính trước sau.
Lập tức chạy tới gặp Hoàng thượng.
Mở miệng liền đòi để Dương Doãn Phi nhận tổ quy tông.
Nhưng Hoàng thượng hiện tại không phải Tiên Hoàng năm xưa.
Người sẽ không vì công lao của chàng mà bao dung cho sự lỗ mãng ấy.
Nghe xong.
Hoàng thượng chỉ liếc chàng một cái.
Rồi lạnh nhạt nói:
“Ngươi nói là phải sao?”
Diêm Uy lập tức sững sờ.
Đến lúc ấy mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Chàng nhận ra.
Cho dù mọi suy đoán của mình đều là thật.
Thì trong mắt Hoàng thượng.
Đại cục ổn định.
Thủ phụ an tâm làm việc.
Quan trọng hơn rất nhiều so với việc thủ phụ là nhi tử của nhà ai.
Mà trong mắt người đời.
Diêm Uy cầu con nhiều năm không được.
Đã sớm sinh tâm ma.
Những lời chàng nói lúc này.
Đều chỉ là hoang tưởng của một lão nhân vừa mất thê tử lại mất nữ nhi.
Hoàng thượng không muốn để chàng chứng minh.
Mà chàng cũng chẳng có cách nào chứng minh.
Diêm Uy hoảng loạn.
Chàng chạy đi tìm Dương Duy Võ.
Nhưng Dương Duy Võ đã được cữu cữu đưa tới biên cảnh rèn luyện từ lâu.
Bất đắc dĩ.
Chàng chỉ còn nghĩ tới ta.
Tốn rất nhiều công sức.
Mới leo lên được ngọn núi nơi ta tu hành.
Chỉ để cầu một sự thật.
Nhìn gương mặt của ta.
Dung nhan vẫn như thiếu nữ.
Chàng ngây người.
Chàng hỏi:
“Dung Nhi.”
“Sao nàng còn trẻ hơn cả trước khi thành thân vậy?”
Ta hỏi ngược lại:
“Tướng quân.”
“Sao chàng lại già đến thế rồi?”
Chàng cười khổ.
“Dung Nhi.”
“Ta sai rồi.”
“Ta thật sự biết sai rồi.”
“Dung Nhi.”
“Ta hối hận lắm.”
“Làm sao ta có thể vì một nữ nhân bên ngoài.”
“Mà phản bội lời thề giữa chúng ta được chứ?”
“Nếu không có Trịnh thị.”
“Cả đời này của chúng ta hẳn sẽ hạnh phúc biết bao.”
“Nàng không biết Dương Doãn Phi ưu tú đến mức nào đâu.”
“Đúng rồi.”
“Dung Nhi.”
“Giờ ta đã biết rồi.”
“Dương Doãn Phi chính là hài tử của chúng ta.”
“Dung Nhi.”
“Nàng thật quá nhẫn tâm.”
“Bao nhiêu năm nay.”
“Để hai phụ tử chúng ta gần trong gang tấc.”
“Mà không cho chúng ta nhận nhau.”
“Dung Nhi.”
“Ta không trách nàng.”
“Nhưng nàng có thể để nó đổi lại họ Diêm không?”
“Nếu không được.”
“Vậy có thể để Dương Duy Võ đổi sang họ Diêm không?”
“Bọn chúng đều là hậu nhân của Diêm gia chúng ta mà!”
Ta bật cười.
“Tướng quân.”
“Ta họ Dương.”
“Không phải họ Diêm.”
“Dương Doãn Phi vốn chính là hậu nhân của Dương gia ta.”
Nói xong.
Ta lại mỉm cười hỏi chàng:
“Tướng quân.”
“Chàng quên rồi sao?”
“Ngày ấy sau khi xuất chinh trở về.”
“Chẳng phải chàng cũng dẫn theo một nữ nhân đang mang thai hay sao?”
Diêm Uy nghẹn lại.
Không thể nói thêm được một lời nào.
Một kẻ phụ tình.
Còn muốn đòi hỏi điều gì nữa đây?
Từ đó về sau.
Dưới chân ngọn núi nơi ta tu đạo.
Có thêm một căn nhà tranh.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)