20px

Thẩm Nghiễn khẽ lên tiếng:

“Thẩm Tình.”

“Đi thôi.”

Nhưng cô ta vẫn đứng nguyên tại chỗ.

“Anh.”

“Anh cầu xin chị ấy giúp em đi.”

Thẩm Nghiễn nhắm mắt.

Giọng nói khàn khàn.

“Anh không còn tư cách.”

Đúng lúc ấy.

Triệu Quế Phương được người khác dìu vào.

Đầu tóc rối bù.

Vừa bước vào đã chỉ tay mắng chửi.

“Lâm Vãn!”

“Bây giờ cô hài lòng rồi chứ?”

“Nhà họ Thẩm bị cô hại thành thế này!”

Tôi nhìn bà ta.

Bình tĩnh đến mức đáng sợ.

“Triệu Quế Phương.”

“Hôm nay ở đây có rất nhiều phóng viên.”

“Bà lặp lại câu đó thêm một lần nữa.”

“Tôi sẽ kiện bà tội vu khống ngay trước mặt mọi người.”

Triệu Quế Phương lập tức cứng họng.

Một chữ cũng không dám nói thêm.

Thẩm Nghiễn đỡ lấy bà ta.

“Mẹ.”

“Đừng làm loạn nữa.”

Triệu Quế Phương hất mạnh tay anh ta ra.

“Ngay cả con cũng đứng về phía nó?”

“Mẹ nuôi con lớn từng này.”

“Cuối cùng con lại bắt tay người ngoài để bắt nạt mẹ?”

Thẩm Nghiễn nhìn bà ta.

Trong mắt chỉ còn lại sự mệt mỏi.

“Khi cô ấy không phải người ngoài…”

“Mọi người cũng chưa từng xem cô ấy là người nhà.”

Triệu Quế Phương ngẩn người.

Giống như lần đầu tiên nghe thấy những lời ấy.

Thẩm Nghiễn quay sang nhìn tôi.

“Tiền.”

“Anh sẽ tiếp tục trả.”

“Về sau mẹ anh và Thẩm Tình…”

“Sẽ không tới làm phiền em nữa.”

Tôi gật đầu.

“Tốt nhất là vậy.”

Anh ta dìu Triệu Quế Phương ra ngoài.

Đi được vài bước.

Bỗng dừng lại.

Rồi quay đầu nhìn tôi.

“Lâm Vãn.”

“Chúc em sau này mọi chuyện đều thuận lợi.”

Hứa Đào lập tức lẩm bẩm:

“Lời chúc đến muộn còn khó nuốt hơn sữa chua quá hạn.”

Tôi bật cười.

Thẩm Nghiễn nghe thấy.

Nhưng không phản bác.

Bóng lưng anh ta lúc rời đi.

Dường như thấp hơn lúc tới rất nhiều.

Quán trưởng đưa cho tôi thư bổ nhiệm của triển lãm.

“Lâm Vãn.”

“Từ hôm nay.”

“Con không cần tiếp tục trốn trong tiệm nhỏ nữa.”

Tôi nhận lấy.

Mỉm cười.

“Không trốn…”

“Không có nghĩa là đóng tiệm.”

Ông Triệu bật cười.

“Đúng là phong thái của học trò Ôn Hạc Niên.”

Tôi nhìn về phía chiếc tàn trản trong tủ kính.

Những đường chỉ vàng lặng lẽ nằm trên vết nứt.

Không phải để che giấu sự đổ vỡ.

Mà để chứng minh.

Nó từng vỡ.

Và cũng từng sống lại.

Hình phạt dành cho Tô Niệm đến rất nhanh.

Giải thưởng bị thu hồi.

Tiền thưởng phải hoàn trả.

Công khai xin lỗi toàn ngành.

Bản xin lỗi ấy đọc lên giống như nuốt phải một viên đá cứng.

Từng câu từng chữ đều khiến người ta khó chịu.

Cô ta không nhắc đến Thẩm Nghiễn.

Cũng không nhắc đến Thẩm Tình.

Chỉ thừa nhận:

“Trích dẫn tư liệu cũ chưa đúng quy chuẩn.”

Hứa Đào đọc xong lập tức mắng:

“Ăn cắp mà nói như đi bộ sai tư thế.”

Tôi gấp lá thư luật sư lại.

“Cho nên.”

“Không chấp nhận.”

Ngày mở phiên tòa.

Tô Niệm mặc rất giản dị.

Không trang điểm.

Nhìn qua giống hệt người bị hại.

Luật sư của cô ta đứng lên phát biểu:

“Thân chủ tôi không cố ý chiếm đoạt.”

“Hai bên từng có quá trình học tập chung.”

“Dẫn đến việc tư liệu bị nhầm lẫn.”

Luật sư phía chúng tôi lập tức nộp toàn bộ chứng cứ.

Video của Ôn Hạc Niên.

Sổ ghi chép phục chế.

Hồ sơ của Vân Dao Quán.

Lịch sử trò chuyện giữa Thẩm Tình và Tô Niệm.

Từng món một.

Không sót thứ nào.

Thẩm phán nhìn Tô Niệm.

“Cô có chỉ đạo Thẩm Tình lấy trộm hộp sắt hay không?”

Tô Niệm không hề do dự.

“Không.”

Trên ghế nhân chứng.

Thẩm Tình siết chặt góc áo.

Cô ta nhìn Tô Niệm.

Lại nhìn tôi.

Cuối cùng cắn răng lên tiếng.

“Là cô ta.”

Tô Niệm lập tức quay phắt lại.

“Thẩm Tình!”

Thẩm Tình giật mình.

Nhưng vẫn tiếp tục nói.

“Chính cô ta bảo tôi lấy.”

“Cô ta nói chị Lâm Vãn ngày càng khó kiểm soát.”

“Chỉ cần lấy được hộp sắt.”

“Thì chị ấy sẽ không giải thích nổi ở triển lãm.”

“Cô ta còn nói…”

“Nhà họ Cố coi trọng danh tiếng nhất.”

“Chỉ cần tôi giúp cô ta.”

“Cô ta sẽ giúp tôi cứu vãn chuyện với Cố Trác.”

Sắc mặt Tô Niệm xanh mét.

“Cô vì muốn giảm trách nhiệm nên bịa đặt.”

Thẩm Tình bật khóc.

“Lịch sử trò chuyện đã được khôi phục hết rồi.”

“Tôi còn bịa cái gì nữa?”

“Tô Niệm.”

“Lúc trước cô nói chúng ta là cùng một phe.”

“Bây giờ xảy ra chuyện.”

“Cô đẩy hết lên đầu tôi.”

Tiếng búa của thẩm phán vang lên.

“Giữ trật tự.”

Cả phòng xử án lập tức yên lặng.

Suốt từ đầu đến cuối.

Thẩm Nghiễn ngồi ở hàng ghế dự thính.

Không nói một lời.

Đến phần xét xử vụ 900.000 tệ.

Anh ta chủ động đứng lên.

Giọng nói bình tĩnh.

“Khoản tiền đó.”

“Là do tôi tự ý chuyển cho Thẩm Tình.”

“Không có sự đồng ý của Lâm Vãn.”

Triệu Quế Phương lập tức cuống cuồng kéo tay áo con trai.

“Con nói rõ đi.”

“Là nó đồng ý mà.”

Thẩm Nghiễn từ từ quay đầu.

Nhìn mẹ mình.

Lần đầu tiên.

Không còn né tránh nữa.

“Không.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...