20px

“Cô ấy chưa từng đồng ý.”

Thẩm Nghiễn gạt tay bà ta ra.

“Cô ấy chưa từng đồng ý.”

Triệu Quế Phương trợn tròn mắt.

“Con điên rồi à?”

“Con nhận hết như vậy thì em gái con phải làm sao?”

Thẩm Nghiễn quay sang nhìn Thẩm Tình.

Giọng nói bình tĩnh đến lạ.

“Nó tiêu rồi thì phải trả.”

Thẩm Tình cúi đầu bật khóc.

Không dám nói thêm câu nào.

Thẩm phán quay sang hỏi tôi:

“Nguyên đơn có chấp nhận hòa giải hay không?”

Tôi đáp:

“Tôi không chấp nhận hòa giải bằng lời nói.”

“Kế hoạch trả nợ.”

“Điều khoản vi phạm.”

“Mức bồi thường.”

“Tất cả phải được ghi rõ trong văn bản pháp lý.”

Triệu Quế Phương vừa định mở miệng chửi.

Nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của cảnh sát tư pháp.

Lập tức nuốt ngược những lời đó trở lại.

Sau khi tan phiên tòa.

Tô Niệm chặn tôi lại ngoài hành lang.

“Lâm Vãn.”

“Cô đã thắng rồi.”

“Tại sao vẫn phải ép tôi đến mức không thể ngóc đầu lên được nữa?”

Tôi nhìn cô ta.

“Bởi vì cô vẫn chưa bồi thường.”

Tô Niệm nghiến răng.

“Tôi không có tiền.”

“Vậy thì từ từ mà trả.”

Trong mắt cô ta ngập tràn oán hận.

“Cô khác gì tôi chứ?”

“Bây giờ cô cũng đang ép người khác vào đường cùng.”

Tôi bình thản đáp:

“Khác chứ.”

“Tôi không trộm đồ của cô.”

“Cũng không ép cô sống bằng thân phận của tôi.”

Đúng lúc ấy.

Thẩm Nghiễn bước tới.

Đứng chắn giữa tôi và Tô Niệm.

“Tô Niệm.”

“Đừng làm loạn nữa.”

Tô Niệm nhìn anh ta.

Nở nụ cười lạnh lẽo.

“Bây giờ anh mới biết làm người à?”

“Đáng tiếc.”

“Muộn rồi.”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn tái nhợt.

“Đúng.”

“Muộn rồi.”

Sau khi Tô Niệm rời đi.

Thẩm Nghiễn nhìn tôi.

“Chờ phán quyết chính thức có hiệu lực.”

“Anh sẽ trả tiền đúng hạn.”

Tôi gật đầu.

Anh ta lại nói:

“Mẹ anh có thể vẫn sẽ tới làm phiền em.”

“Anh sẽ ngăn bà ấy.”

Tôi đáp:

“Nếu anh ngăn không nổi.”

“Thì gọi cảnh sát.”

Thẩm Nghiễn bật cười khổ.

“Trước đây anh luôn cảm thấy em quá cứng rắn.”

“Bây giờ mới hiểu.”

“Những phần mềm yếu nhất của em…”

“Đều bị anh giẫm nát cả rồi.”

Tôi không trả lời.

Đúng lúc ấy.

Từ phía thang máy.

Hứa Đào vẫy tay gọi lớn.

“Lâm Vãn!”

“Mau lên!”

“Trong tiệm có khách đặt đơn lớn!”

Tôi quay người bước về phía cô ấy.

Phía sau lưng.

Giọng Thẩm Nghiễn rất khẽ.

“Tạm biệt.”

Tôi không quay đầu.

Chỉ đáp lại một câu.

“Tạm biệt.”

Đơn hàng lớn ấy là do bà Cố mang tới.

Bà đặt lên bàn làm việc một chiếc chén trà men phấn màu.

Đã vỡ thành bảy mảnh.

“Đây là vật bà nội chồng tôi để lại.”

“Tôi đã tìm vài người.”

“Ai cũng nói không sửa được.”

Trong lúc rót trà.

Hứa Đào ghé sát tai tôi.

Nhỏ giọng hỏi:

“Bà ấy không phải tới làm mai cho Cố Trác đấy chứ?”

Tôi liếc cô ấy một cái.

Hứa Đào lập tức ngậm miệng.

Bà Cố nghe thấy.

Bật cười.

“Yên tâm.”

“Hôm nay tôi chỉ tới vì chiếc chén trà.”

“Cố Trác không có phúc đó.”

“Tôi cũng không thích ép duyên.”

Tôi cẩn thận cầm từng mảnh sứ lên xem.

“Sửa được.”

“Nhưng cần thời gian.”

“Bao lâu?”

“Hai mươi ngày.”

“Tiền công theo đúng quy tắc của cô.”

Bà Cố gật đầu.

Sau đó bỗng nói:

“Hôm qua Thẩm Tình tới trước cửa nhà họ Cố quỳ.”

“Nói rằng nó mang thai.”

Hứa Đào suýt làm đổ tách trà.

“Thật hay giả vậy?”

Bà Cố thản nhiên đáp:

“Giả.”

“Giấy khám thai là mua.”

“Cố Trác đã báo cảnh sát.”

Tay tôi khựng lại một thoáng.

Hứa Đào lập tức mắng:

“Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

Bà Cố nhấp một ngụm trà.

“Trước khi bị đưa đi.”

“Nó còn nói tất cả đều là do cô ép.”

Tôi gật đầu.

“Con bé quen như vậy rồi.”

Bà Cố khẽ thở dài.

“Có những người.”

“Chưa bao giờ thấy đồ ăn cắp là nóng tay.”

“Họ chỉ cảm thấy người khác không nên vạch trần chuyện đó.”

Sau khi bà Cố rời đi.

Tôi bắt đầu phục chế chiếc chén trà.

Đến tám giờ tối.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Là Thẩm Nghiễn.

Tôi bắt máy.

Giọng anh ta nghe rất mệt mỏi.

“Thẩm Tình bị tạm giữ rồi.”

“Mẹ anh ở nhà khóc lóc.”

“Cứ đòi tới cửa tiệm của em gây chuyện.”

“Anh đã lấy điện thoại của bà ấy.”

Tôi bình thản đáp:

“Anh không cần báo cáo với tôi.”

“Anh biết.”

Anh ta ngừng vài giây.

Rồi mới nói tiếp:

“Anh chỉ muốn nói cho em biết.”

“Lần này.”

“Anh sẽ không để bà ấy tới quấy rầy em nữa.”

“Ừ.”

Nhưng anh ta vẫn chưa cúp máy.

Một lúc sau.

Anh ta khàn giọng nói:

“Lâm Vãn.”

“Hôm nay anh tìm được một tấm ảnh trong ngăn kéo cũ.”

“Trong ảnh.”

“Em đang ngồi ngoài ban công sửa chiếc đĩa của Vân Dao Quán.”

“Còn anh ngủ gục bên cạnh.”

“Trước đây anh luôn nghĩ.”

“Em chỉ đang rảnh rỗi nghịch đồ.”

Tôi nhìn những mảnh sứ trên bàn.

Khẽ đáp:

“Chuyện qua rồi.”

Bên kia im lặng một lúc.

“Ừ.”

Đúng lúc ấy.

Trong điện thoại truyền tới tiếng khóc lóc của Triệu Quế Phương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...