Nhưng thấy chàng như vậy, ta chỉ cảm thấy đầu quả tim như được quét một lớp mật.

Khóe môi tràn ngập vui mừng, làm thế nào cũng không ép xuống được.

Ta nghiêng người, lấy hết dũng khí, nhanh chóng hôn lên má chàng một cái.

Chàng kinh ngạc ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn ta.

Yết hầu khẽ động. Giọng nói trong trẻo như suối dường như đã uống phải rượu mạnh.

Khàn khàn mê hoặc, tựa một chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống lòng người.

“Tống tiểu thư…”

Gió làm rối một hồ nước xuân, cũng khiến lòng người nảy sinh tình ý.

“Cố tướng quân, ta chờ chàng tới cưới ta!”

Ta nở nụ cười e thẹn rồi vội vàng chạy đi.

Khóa vàng lại vang lên tiếng leng keng.

Hòa cùng một cây hoa lựu đỏ rực.

Ngày hôm sau, quả nhiên chàng giữ lời, đến cửa cầu thân.

Lần này mẫu thân mang canh thiếp của ta và Cố Cảnh Chi đến tìm trụ trì chùa Quốc An.

Lông mày bạc của ông nhíu chặt, thật lâu không nói gì.

Trong lòng mẫu thân thấp thỏm, vội vàng hỏi:

“Chẳng lẽ lần này vẫn không thành sao?”

Một lát sau, ông ngẩng đầu, thần sắc lập tức thả lỏng, trên mặt nở nụ cười từ bi.

“Không phải. Đây là một mối hôn sự không thể tốt hơn.”

“Hai người có thể gọi là duyên trời tác hợp.”

09

Hôn sự được định vào ngày mùng tám đầu tháng sau.

Thời gian tuy gấp gáp, nhưng đó là ngày lành do vị trụ trì tính ra.

Ông cao thâm khó dò nói:

“Mối hôn sự này nên sớm không nên muộn, nếu không e rằng sẽ có biến số.”

Vì chuyện ấy, Cố Cảnh Chi còn đặc biệt đi cầu một đạo thánh chỉ tứ hôn.

Của hồi môn của ta đã được chuẩn bị từ lâu.

Cố Cảnh Chi càng không cần phải nói, gần như dốc sạch gia sản để làm sính lễ cho ta.

Mọi việc tuy bận rộn nhưng vẫn có trật tự.

Sinh thần mười sáu tuổi của ta vừa hay rơi vào tháng này.

Lần này ta chỉ mời vài vị khuê trung mật hữu quen biết.

Không mời Tạ Cẩn.

Không ngờ chàng lại chủ động tới cửa.

Chàng đứng trong sân, nếu không gặp được ta thì nhất quyết không rời đi.

Cuối cùng ta vẫn ra gặp chàng.

Ta cũng nên đặt dấu chấm hết cho hơn mười năm đơn phương này.

Ta đứng trước cửa thùy hoa, không bước ra ngoài.

“Tạ Cẩn, chàng tìm ta có chuyện gì?”

Nhiều ngày không gặp…

Chàng đã gầy đi rất nhiều, trên những ngón tay thon dài cũng xuất hiện không ít vết thương bị dao cứa.

Chàng không trả lời, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ chăm chú nhìn ta.

Trong đó lại thấp thoáng vài phần lưu luyến si mê.

Ta nhíu mày, lạnh mặt.

“Tạ Cẩn.”

Chàng khó khăn lắm mới hoàn hồn, lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương tím.

Giọng nói khô khốc khàn khàn, như thể đã mấy ngày không mở miệng.

“Lễ vật sinh thần, do chính tay ta làm.”

Ta không nhận, chàng liền mãi không chịu thu tay về.

Tạ Cẩn từ nhỏ đã có tính cố chấp. Chuyện chàng muốn làm, chẳng ai có thể ngăn cản.

Trong lòng ta khẽ thở dài, im lặng nhận lấy.

Mở hộp ra, bên trong lại là một cây trâm hồng ngọc có phẩm chất thượng hạng.

Thứ được chạm khắc chính là hoa lựu ta yêu thích nhất.

Trong quyển thoại bản ta từng đọc…

Một thư sinh vì muốn khiến tiểu thư vui vẻ nên tự tay làm cho nàng một cây trâm gỗ.

Ta bĩu môi, nói với Tạ Cẩn:

“Trâm gỗ sao xứng với tiểu thư được? Nếu chàng muốn khiến bản tiểu thư vui vẻ, phải làm cho ta cây trâm hoa lựu đắt nhất, đẹp nhất!”

Khi ấy, trong tay chàng đang cầm một quyển sách, đầu cũng không ngẩng lên.

Ta còn tưởng chàng không chú ý nghe.

Hóa ra chàng đã ghi nhớ.

Dưới mắt chàng xanh nhạt, cây trâm này hẳn đã khiến chàng tốn rất nhiều thời gian.

Khối khí vẫn luôn đè nặng trong lồng ngực ta tựa hồ đột nhiên tan biến.

Chàng tuy trời sinh lạnh nhạt, nhưng lại ghi nhớ từng câu ta từng nói. Chàng không giỏi ăn nói, nhưng luôn dùng hành động để biểu đạt.

Những năm qua chàng đối xử với ta không tệ, bởi vậy ta mới cam tâm tình nguyện đuổi theo chàng lâu đến thế.

Tự hỏi lòng mình, nếu hiện giờ chàng và Cố Cảnh Chi cùng rơi xuống nước…

Ta cũng sẽ không chút do dự lựa chọn cứu Cố Cảnh Chi.

Lựa chọn người mình yêu thích vốn không sai.

Chàng chỉ là không thích ta mà thôi.

Nhưng tình nghĩa cùng nhau lớn lên cũng không phải giả.

Ta nhẹ nhàng thở ra, hoàn toàn buông bỏ.

“Đa tạ Tạ Cẩn ca ca.”

Đôi mắt Tạ Cẩn sáng lên, thần sắc căng thẳng bất an cuối cùng cũng thả lỏng.

Bên môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

“Nàng thích là được.”

Chàng dừng lại một lát rồi nói:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...