“Yên Yên, sinh thần cát lạc.”
Ta nhìn chàng thật sâu, cũng cong khóe môi.
“Tạ Cẩn ca ca, ta cũng chúc chàng đời đời cát lạc, bình an khỏe mạnh.”
Mưa phùn vừa tạnh, lá sen non khẽ lật, hoa lựu nở đỏ tựa như đang bừng cháy.
Từ nay đường đi đã khác, vậy hãy cáo biệt tại đây.
10
Ngày đại hôn, tiếng trống nhạc vang trời khắp phố dài, tiếng pháo nổ không ngừng bên tai.
Khắp nơi trong tầm mắt đều tràn ngập không khí vui mừng.
Cố Cảnh Chi không có song thân.
Chúng ta bái một linh vị cô độc.
Đó là vị gia gia đã nuôi chàng khôn lớn.
Người chủ hôn là vị ân sư đã dạy chàng bài binh bố trận.
Lão tướng quân mặt mày hồng hào, cười đến không thấy mắt.
Ông nói với ta rất nhiều lời tốt đẹp về Cố Cảnh Chi.
Lại kể những năm qua chàng ở chiến trường đã nguy hiểm đến mức nào.
Mấy lần bị thương, suýt không thể cứu trở về.
Dẫu Cố Cảnh Chi kịp thời ngăn ông lại…
Ta vẫn đau lòng đến nước mắt lưng tròng.
Cho đến khi vào động phòng, chàng vẫn còn dỗ dành ta.
Cố Cảnh Chi bất đắc dĩ nói:
“Sư phụ chỉ là thương ta. Thật ra không nghiêm trọng đến vậy.”
Ta không tin.
Vừa nức nở vừa trừng mắt nhìn chàng.
“Vậy chàng cởi y phục ra, ta muốn xem trên người chàng có sẹo hay không.”
Cố Cảnh Chi không nói gì nữa.
Quả nhiên là lừa ta!
Ta tức giận đưa tay kéo hỉ phục của chàng.
Cố Cảnh Chi vội nắm lấy tay ta, nhẹ giọng nói:
“Trên chiến trường đao kiếm không có mắt. Người từng tòng quân, ai có thể không mang vài vết sẹo? Không đáng ngại.”
Ta lại hỏi:
“Rốt cuộc có bao nhiêu vết?”
Chàng lại chột dạ, không chịu nói.
Không cưỡng lại được ta, chàng chỉ đành cởi ra cho ta xem.
Trên lưng chi chít vết đao và lỗ tên.
Ta vuốt ve những vết sẹo lồi lõm không bằng phẳng, nông sâu đan xen, nhìn mà kinh hãi.
Hốc mắt nóng lên, suýt nữa ta lại bật khóc.
Sống lưng Cố Cảnh Chi căng cứng, vòng eo săn chắc hơi cong xuống.
Trên trán đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Giọng nói khàn đến mức khác thường.
“Đừng khóc nữa…”
Ta nghe ra có điều không đúng, nghi hoặc hỏi:
“Cố tướng quân, chàng đau lắm sao?”
“Không đau.”
“Nhưng nếu nàng tiếp tục sờ, ta sẽ không nhịn được nữa…”
Ta ngẩn ra, sau khi hiểu được, hai má lập tức nóng bừng.
“Đăng đồ tử!”
Ta vừa định lùi lại, chàng đã kéo ta vào lòng.
Lòng bàn tay chàng vuốt ve vòng vàng trên cổ tay ta, nóng đến mức gần như khiến ta tan chảy.
Dưới ánh nến, màu mắt chàng càng trở nên sâu thẳm, phản chiếu những tia sáng vụn.
“Phu nhân, chúng ta đã thành thân rồi.”
Ta: “…”
Đúng rồi.
Mẫu thân còn cho ta xem một quyển sách nhỏ.
Nghĩ đến những cảnh tượng khiến người ta nóng tai trong mộng…
Ta xấu hổ mím môi, nhắm mắt như thể sẵn sàng hy sinh.
“Vậy chàng tới đi.”
Thật lâu sau, bên tai truyền đến một tiếng cười nhẹ.
Chàng giơ tay sửa lại khóa vàng nơi cổ ta.
“Ngày tháng còn dài.”
“Ta đợi nàng chuẩn bị xong.”
11
Tạ Cẩn nhận được tin ở Giang Nam xuất hiện bản sách độc nhất của một danh gia.
Nếu là trước đây, chàng nhất định sẽ không chút do dự xuống phương Nam.
Nhưng lần này trong lòng chàng lại hoảng hốt dữ dội.
Chàng luôn có dự cảm mình sẽ mất đi thứ gì đó.
Trước khi đi, chàng lại không tự chủ được mà khẽ lẩm bẩm:
“Chờ ta.”
Lý Mộng Châu đầu tiên là sửng sốt.
Sau đó mừng rỡ không thôi.
“A Cẩn, ta sẽ không đi đâu cả, chỉ ở nhà chờ chàng.”
Chàng khó chịu nhíu mày.
Môi mỏng khẽ động, nhưng cuối cùng không nói gì.
Chuyến đi Giang Nam lần này vô cùng thuận lợi.
Trên đường chàng còn gặp một vị phú thương đi cùng đường, nhất quyết muốn kết bạn đồng hành với chàng.
Người kia bắt chuyện, Tạ Cẩn không để ý, vậy mà hắn vẫn có thể tự mình tiếp tục nói không ngừng.
Tạ Cẩn nhớ tới Tống Yên.
Nàng cũng như vậy, líu ríu vây quanh chàng.
Cho dù chàng không đáp lại một chữ, nàng cũng sẽ không tức giận.
Thần sắc lạnh lùng cứng rắn của Tạ Cẩn dần dịu đi.
Phú thương nhìn thấy, cười hì hì ghé lại trêu chọc:
“Hiền đệ chẳng lẽ vừa nghĩ tới người trong lòng?”
“Ta nói cho đệ biết, ta cũng nhớ phu nhân nhà mình lắm. Lần này xuống Nam buôn bán lại xui xẻo gặp phải sơn tặc. Nếu không được một nữ tử cứu giúp, e rằng ta đã không thể trở về.”
Tạ Cẩn đột ngột ngẩng mắt.
“Vậy vì sao ngươi không dẫn nữ tử ấy về kinh thành?”
Phú thương khó hiểu mở to mắt:
“Ta dẫn nàng ấy trở về làm gì? Ta đã có phu nhân rồi!”
Chaporia
Bình Luận (0)