Mẫu thân ta xuất thân từ thế gia, từ thuở nhỏ đã dạy dỗ ta rằng, phận làm nữ t.ử cũng phải biết tam tòng tứ đắc: tòng chính, tòng pháp, tòng thương; đắc quyền, đắc thế, đắc tài, đắc lợi.
Mà bà lại là người thực hành những điều ấy triệt để hơn bất cứ ai.
Khi cữu phụ ép ngoại tổ phụ đem hôn sự của mẫu thân ra bán rẻ, thì chỉ sang ngày hôm sau , mẫu thân đã đ.á.n.h gãy cả hai chân của ông ta , rồi sai người lôi đi ném cho bầy sói đói.
Khi phụ thân cùng thiếp thất cấu kết, muốn cướp đoạt quyền quản gia trong tay mẫu thân , lại còn định giam c.h.ế.t bà suốt cả đời, thì ngay trong đêm ấy , mẫu thân đã ấn cả hai xuống nước lạnh, để một nhà ba người bọn họ chỉnh chỉnh tề tề c.h.ế.t chìm, nát bấy như cá ươn.
Tổ mẫu không chịu để yên. Bà ta vin vào cớ mẫu thân không sinh được con trai, bày sẵn hưu thư trước mặt, lại lấy tiền đồ cùng hôn sự của ta ra uy h.i.ế.p, ép mẫu thân phải giao lại gia nghiệp.
Mẫu thân chỉ xoay người , một gậy nện thẳng lên đầu bà ta , khiến bà ta từ đó méo miệng lệch mắt, nước dãi chảy ròng, chỉ có thể nằm liệt trên giường, trơ mắt nhìn chúng ta phong quang suốt nửa đời.
Những di nương hiểu chuyện, không làm yêu làm quái, mẫu thân cho tiền cũng cho lợi. Những thứ t.ử thứ nữ ngoan ngoãn, không sinh sự gây chuyện, mẫu thân nhường quyền cũng nhường tài.
Mẫu thân vốn cho rằng, chỉ cần tìm cho ta một chàng rể ở rể, thì những tháng ngày tiêu d.a.o ấy sẽ cứ thế mà kéo dài mãi. Nào ngờ, một đạo thánh chỉ lại đẩy ta vào hố lửa của phủ Vũ An hầu.
Kẻ được ban hôn tên Mặc Vân Chiêu.
Trong nhà hắn có một vị quả tẩu yếu đuối không nơi nương tựa, mang theo đứa con mồ côi trong bụng của huynh trưởng hắn .
Thân thể lại bệnh tật yếu nhược, chuyện gì cũng không có chủ kiến, đêm nào cũng gõ cửa xin hắn đứng ra làm chủ.
Ngoài phủ, hắn lại có một bạch nguyệt quang mồ côi đã gả vào phủ Hoài vương làm trắc phi.
Trong tay nàng ta nắm c.h.ặ.t ân cứu mạng thuở trước , từ ăn mặc chi dùng cho tới tiền bạc vật dụng, món nào cũng chìa tay về phía phủ hầu.
Cái gọi là thánh chỉ ban hôn ấy , suy cho cùng, chẳng qua chỉ là muốn biến ta thành túi tiền cho bạch nguyệt quang kia , lại thành bia sống cho vị quả tẩu nọ mặc sức đ.â.m c.h.é.m mà thôi.
Cũng từ lúc ấy , ta mới biết , bản thân mình cũng nên học theo mẫu thân , đem tam tòng tứ đắc kia mà thực hành cho đến cùng.
(Tam tòng: tòng chính, tòng pháp, tòng thương → theo đường làm quan, theo pháp luật, theo kinh thương.
Tứ đắc: đắc quyền, đắc thế, đắc tài, đắc lợi → có quyền, có thế, có tiền, có lợi.)
1
Khi thánh chỉ ban hôn truyền vào phủ, tỳ nữ Thanh Nguyệt thất thủ đ.á.n.h rơi chén trà xuống đất vỡ tan.
Tay cầm đao của nàng xưa nay vẫn rất vững, nay lại hiếm hoi hoảng hốt như vậy , chẳng qua là đang lo lắng thay cho ta .
Chỉ vì vị Vũ An hầu Mặc Vân Chiêu mà thánh thượng ban hôn cho ta kia , vốn chẳng phải lương phối.
Trong cung yến, hắn uống rượu rồi thất nghi, trước mặt mọi người lại nhìn vị trắc phi phủ Hoài vương là bạch nguyệt quang Giang Ngọc Dao mà gọi một tiếng đầy tình ý: “Ngọc Dao”.
Lời ấy vừa buông ra , liền bị một đám mệnh phụ cùng tiểu thư phía sau nghe trọn không sót chữ nào.
Ngay cả vị quý phi đương triều cũng lập tức sa sầm nét mặt.
Việc lập trữ đã cận kề, mà Hoài vương lại là một trong những người được xem trọng nhất.
Giang Ngọc Dao hao hết tâm cơ mới
có
thể ngả
vào
lòng Hoài vương, dựa
vào
chuyện da thịt
thân
cận mà đổi lấy cuộc hôn sự một
người
đắc đạo gà ch.
ó lên trời
này
, đương nhiên
không
muốn
bị
người
ngoài ngờ vực, càng
không
muốn
mang tiếng chê
cười
.
Thế là nàng ta trầm mắt, mềm giọng quỳ xuống trước mặt quý phi mà thưa:
“Mẫu phi, lão phu nhân phủ hầu đối đãi với thần thiếp như con gái ruột, còn hầu gia lại xem thần thiếp như muội muội ruột thịt.”
“Dẫu nay thần thiếp đã gả vào vương phủ, nhưng ân dày của phủ hầu, thần thiếp chưa từng dám quên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/1.html.]
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Hầu gia đối với a Yểu của Vu gia tình căn sâu nặng. Chỉ tiếc Vu gia năm xưa dựa vào việc quyên bạc mới đổi được tước vị quan thân , đến khi phụ thân nàng qua đời thì tước ấy cũng mất sạch không còn.”
“Nay mẫu t.ử hai người ngay cả cửa cung cũng chẳng thể bước vào . Hầu gia thương thay cho nàng, sau cơn say lỡ lời mà thốt ra , cũng là chuyện có thể thông cảm.”
“Xin mẫu phi niệm tình hầu gia cả nhà trung liệt, lại thương tấm chân tình đầy bụng của hầu gia, ban hôn cho cô nương Vu gia.”
Ánh mắt quý phi rơi xuống người Mặc Vân Chiêu, kẻ đã tỉnh rượu đến tám phần:
“Nữ nhi Vu gia xuất thân thương hộ, nếu gả cho Vũ An hầu thì rốt cuộc thân phận vẫn thấp kém đôi chút. Ngươi thật lòng yêu thích nàng?”
Mặc Vân Chiêu khẽ nâng mắt, chỉ một thoáng đã hiểu hết sự khó xử cùng lời cầu khẩn trong đáy mắt Giang Ngọc Dao.
Nàng ta từng cứu mạng hắn , món nợ ấy hắn phải trả.
Vì thế, hắn nhận.
“Thần, một lòng mến mộ cô nương Vu Yểu.”
Dùng ta để hoàng thất che đậy điều xấu hổ, để hầu phủ lợi dụng báo đáp ân tình, lại còn tiện thể phô bày đức nhân từ của thiên t.ử.
Một mối hôn sự, ai ai cũng được lợi.
Chỉ riêng không một ai để tâm đến cảm nhận cùng ý nguyện của ta , kẻ căn bản còn chẳng có mặt ở đó.
Khi thánh chỉ ban hôn được đưa tới Vu gia, tên nội thị còn cười mà khen ta : “Cô nương thông tuệ, được gả vào cao môn, ấy là phúc khí lớn bằng trời.”
Nhưng dưới lớp vỏ cao môn ấy , thứ chất chứa bên trong chỉ toàn dơ bẩn cùng ghê tởm.
Trong phủ Mặc Vân Chiêu có một vị quả tẩu thân cô thế cô, bụng mang cốt nhục của người trưởng huynh đã khuất của hắn . Nàng ta quanh năm ốm yếu, tính tình nhu nhược, gặp chuyện liền rối loạn, ngày đêm đều đến gõ cửa, cầu hắn đứng ra làm chỗ dựa.
Ngoài phủ, lại có một bạch nguyệt quang côi cút đã gả vào Hoài vương phủ làm trắc phi. Dựa vào ân cứu mạng năm xưa, từ y phục trang sức cho tới bạc tiền vật dụng, thứ gì nàng ta cũng chìa tay về phía Hầu phủ đòi lấy.
Ta mang theo vạn quán gia tài, một thân một mình bước vào phủ, chẳng khác nào trước sau đều là địch, trở thành miếng thịt cá mặc người xâu xé.
Khổ nỗi, hoàng mệnh khó trái.
Chỉ một tờ thánh chỉ, vì cái danh “cung thuận hiền lương”, ta đã bị đẩy thẳng vào hố lửa.
Trở thành túi tiền cho bạch nguyệt quang kia tranh quyền đoạt thế, lại thành bia sống cho vị quả tẩu nọ trút giận.
Tiết xuân vừa đẹp .
Khi ta quỳ trên nền gạch xanh lạnh ngắt, cúi đầu tiếp chỉ, bóng đổ nơi góc mái hiên nghiêng xuống cổ ta , tựa như một lưỡi đao chực chờ c.h.é.m đầu.
Sau một tuần hương, mẫu thân khẽ gẩy nắp chén trà , đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ hỏi: “Còn nhớ ta từng dạy con những gì không ?”
Ta ngước mắt lên: “Con nhớ.”
“Phận làm nữ t.ử, phải biết tam tòng tứ đắc.”
“Tòng chính, tòng pháp, tòng thương.”
“Đắc quyền, đắc thế, đắc tài, đắc lợi.”
Ta nghĩ, ý của mẫu thân , ta đã hiểu rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)