Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
02
Mẫu thân xuất thân thế gia, từ thuở nhỏ đã bị tổ mẫu răn dạy rằng nữ t.ử cũng phải tam tòng tứ đức.
Người thực hành điều ấy lại càng triệt để hơn ai hết.
Năm ngoại tổ phụ bị cữu phụ nghiện c.ờ b.ạ.c thành tính ép buộc, lấy mười vạn lượng bạc trắng làm tiền cược, đem mẫu thân gả thấp cho đích t.ử của một nhà thương hộ chỉ một lòng mong trèo cao bám víu thế gia, người không hé nửa lời, lặng lẽ nhận lấy cuộc hôn sự mua bán ấy .
Chỉ đến khi cữu phụ giương nanh múa vuốt, uy h.i.ế.p người phải moi thêm bạc từ nhà chồng để cung phụng hắn ăn chơi phung phí, người mới trở tay đẩy cữu phụ đến trước mặt đám chủ nợ.
Để hắn ngay trước mí mắt mẫu thân bị đ.á.n.h gãy tàn nhẫn đôi chân, ném mất nửa cái mạng rách nát, rồi mới lặng yên không một tiếng động kéo hắn đi tận vùng Tái Bắc ngàn dặm, trở thành mồi trong bụng dã lang.
Hơn nửa mười vạn lượng bạc ấy trở thành vật kê trên danh sách đồ cưới của mẫu thân , khiến người nở mày nở mặt mà hạ giá gả cho phụ thân thương hộ của ta .
Người dung nhan như phù dung, eo tựa cành liễu, trong bụng đầy thơ sách.
Trở thành sợi dây nối kết với thế gia, cũng là thể diện đàng hoàng để nhà thương hộ đứng vững nơi kinh thành.
Ấy vậy mà phụ thân lại không hiểu thủ đoạn của mẫu thân , chê người sau khi sinh nở thì hai má đầy tàn nhanh, vóc dáng biến dạng, không còn đủ thể diện.
Ông ta lại còn cấu kết với thiếp thất, cưỡng ép chụp lên đầu mẫu thân tội danh mưu hại phu quân cùng con nối dõi, muốn cướp đoạt quyền chưởng gia trong tay người , rồi nhốt người trong Phật đường suốt cả đời.
Ngay đêm ấy , khi phụ thân cùng tiểu thiếp bụng mang dạ chửa đang nồng nàn tình ý đi ngang qua ao cá, mẫu thân bỗng nhiên ấn cả hai xuống làn nước lạnh.
Sau khi từng gậy từng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t, người đẩy bọn họ đến miệng ám hà, để một nhà ba người ấy thuận dòng trôi ra sông, chỉnh chỉnh tề tề hóa thành lũ cá c.h.ế.t trương thối dưới nước.
Trên linh đường, mẫu thân dạy ta :
“A Yểu, con phải ghi nhớ. Gả chồng, là để có áo mặc cơm ăn. Quyền thế, tiền tài, lợi lộc, hắn dù sao cũng phải cho con được một thứ.”
“Một thứ cũng không có , lại còn coi chúng ta như quản gia miễn phí, ngang nhiên chiếm hết cái tiện nghi của nữ nhân trong việc nối dõi tông đường. Hắn đã như vậy , thì nên c.h.ế.t đi là vừa .”
“Con xem, khi hắn không chịu làm người , ta bèn tiễn hắn đi làm quỷ. Thế thì nhà họ Vu là của chúng ta , tiền bạc quyền thế lợi lộc, cũng đều là của chúng ta cả.”
Nhưng tổ mẫu không chịu.
Bà ta lấy cớ mẫu thân không có con trai, trải sẵn tờ hưu thư, đem tiền đồ cùng hôn sự của ta ra uy h.i.ế.p, ép mẫu thân nhường ra bảy phần gia nghiệp nhà họ Vu để lấp vào chỗ thâm hụt của đám huynh đệ và cháu trai bên nhà mẫu gia bà ta .
Nếu không , bà ta sẽ khiến mẫu thân ta thân bại danh liệt, trở thành kẻ bị gia tộc vứt bỏ, sau đó lại nhét ta vào cao môn làm một kẻ tiểu thiếp hèn mọn mặc người chà đạp.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mẫu thân thở dài một tiếng:
“Đã từng này tuổi đầu mà vẫn hồ đồ như vậy . Ta đành để bà ta nhìn cho rõ.”
Sáng hôm
sau
,
người
liền canh trong Phật đường của tổ mẫu. Đợi đến lúc tổ mẫu quỳ cầu Bồ Tát phù hộ cho bà
ta
được
toại nguyện,
người
bỗng vung một gậy nện vỡ đầu bà
ta
.
Tổ mẫu ngã vật xuống đất, khò khè thoi thóp suốt nửa ngày trời, mãi sau mới bị nha hoàn vô ý phát hiện.
Sau chuyện ấy , mẫu thân tuyên bố rằng tổ mẫu vì nhớ con thành bệnh, trúng phong.
Thế là mặc cho bà ta miệng méo mắt lệch, nước dãi chảy ròng ròng, nằm liệt trên giường suốt nửa đời về sau .
Mẫu thân nắm trong tay gia tài cự phú của nhà họ Vu, không có phu quân phải hầu hạ, cũng chẳng có bà mẫu phải phụng dưỡng, cứ thế nuôi mấy nam sủng, áo gấm cơm ngọc, làm vị chủ mẫu tiêu d.a.o khoái hoạt độc nhất vô nhị chốn kinh thành.
Di nương nào hiểu chuyện, không gây sóng gió, mẫu thân cho tiền cũng cho lợi.
Thứ t.ử thứ nữ nào ngoan ngoãn, không sinh chuyện thị phi, mẫu thân liền cho quyền, cũng cho cả tài.
Người vốn tưởng chỉ cần tìm cho ta một chàng rể ở rể, thì những tháng ngày tiêu d.a.o ấy sẽ mãi mãi tiếp diễn như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/2.html.]
Nào ngờ, một đạo thánh chỉ không thể kháng cự lại đẩy ta thẳng vào hố lửa.
03
“Nếu hắn nhắm vào túi tiền của con, con sẽ làm thế nào?”
Trong mắt mẫu thân ánh lên ý vị sâu xa.
Ta cầm kéo trong tay, “cạch” một tiếng cắt phăng tim đèn:
“Hắn mưu tiền của ta , vậy ta đoạt quyền của hắn . Kẻ này mưu tiền, người kia mưu quyền, ai nấy đều có toan tính riêng, như vậy chẳng phải rất công bằng sao ?”
Mẫu thân hài lòng gật đầu:
“A Yểu, con phải ghi nhớ. Đời này nữ nhân sống vốn đã quá gian nan, tuyệt đối không thể tin cái miệng sớm đổi chiều, tối đổi ý của nam nhân.”
“Bạc tiền, sổ sách, thủ đoạn và đường lui, tất cả đều là bản lĩnh để tự mình đứng vững trên đời.”
Ta hiểu rồi .
Lúc xoay người đi , ta nhét thanh đại đao giá ngàn vàng, sắc bén đến mức c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, vào tay Thanh Nguyệt đang đỏ hoe hai mắt.
“Nước mắt vô dụng. Điều chúng ta phải nắm c.h.ặ.t, là đao trong tay.”
“Nếu chàng vô tình, ta liền c.h.é.m.”
Mẫu thân hài lòng gật đầu:
“Nếu không phải lần này bệ hạ ban hôn, Hầu phủ vốn đã định để Mặc Vân Chiêu kiêm thiêu hai phòng. Con phải cẩn thận đôi mẫu t.ử ở đại phòng. Bọn họ giỏi nhất là dùng d.a.o mềm cắt thịt, không thấy m.á.u mà đau thấu tận tim gan.”
Tay ta khựng lại , rồi bất giác bật cười :
“Vậy thì lúc bà ta đưa tay ra , con sẽ một đao c.h.ặ.t đứt vuốt nanh của bà ta .”
Nhưng không ngờ, bàn tay ấy lại vươn tới nhanh đến vậy .
Đêm tân hôn, Mặc Vân Chiêu vừa vén khăn hỉ trên đầu ta lên, để lộ gương mặt lạnh lùng góc cạnh rõ ràng.
Một ma ma trong viện của quả tẩu hắn đã ngang nhiên xông vào , lớn tiếng hô hoán:
“Hầu gia, không xong rồi ! Thiếu gia sốt cao hôn mê bất tỉnh!”
Sắc mặt Mặc Vân Chiêu lập tức thay đổi. Hắn ném khăn hỉ đỏ thẫm xuống, xoay người định rời đi .
Nhưng lại bị ta đưa tay giữ lấy ống tay áo rộng màu đỏ thêu chỉ vàng của hắn .
Hắn quay đầu nhìn ta , giữa hàng mày và đáy mắt đều là vẻ mất kiên nhẫn:
“Đó là cốt nhục duy nhất mà đại ca ta để lại .”
Hắn ngỡ rằng ta đang ngăn hắn .
Ta chậm rãi đứng dậy:
“Chính vì vậy , ta càng phải cùng chàng đi một chuyến.”
Mặc Vân Chiêu sững người .
Còn ta đã đi trước hắn một bước, đưa tay đẩy cửa phòng ra .
Chaporia
Bình Luận (0)