VU YỂU/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong Phù Âm các, chúng ta vừa mới bước qua cổng viện.

 

Tô Phù Âm đã nhào bên mép giường, bật ra tiếng khóc yếu ớt mềm mại:

 

“Nhị lang, A Yến lâm bệnh rồi , ta thực sự lục thần vô chủ, cũng không biết có phải đã quấy nhiễu đêm động phòng của chàng , khiến cô nương nhà họ Vu không vui hay không . Nghe nói nữ nhi thương hộ phần nhiều lòng dạ hẹp hòi, lại đặc biệt hay ghen tuông. Khổ cho nhị lang, lại vướng phải một mối hôn sự khó xử đến thế. Ta…”

 

Lời bà ta còn chưa dứt, nước mắt giả nhân giả nghĩa cũng nghẹn cứng tại chỗ.

 

Bởi lúc ngoảnh đầu lại , thứ bà ta nhìn thấy chính là ta đang đứng phía trước Mặc Vân Chiêu, nghiêng đầu nhìn bà ta bằng vẻ tò mò, như đang xem một màn độc diễn.

 

Sắc mặt Tô Phù Âm thoắt trắng bệch, gượng ép đè nén vẻ khó xử nơi đáy mắt:

 

“Vu cô nương sao lại tới đây?”

 

Tô ma ma nghển cổ tiếp lời:

 

“ Đúng vậy . Cô nương đã không biết y thuật, lại chưa từng làm mẫu thân , trong lúc cuống quýt khó tránh khỏi làm sai, quấy nhiễu việc chữa trị cho thiếu gia. Giờ cô nương cũng đã nhìn rồi , chi bằng sớm trở về chính viện chờ tin đi thôi.”

 

Ta liếc nhìn ma ma kia , thấy vẻ nôn nóng muốn đuổi người gần như viết cả lên mặt, bèn thong dong cất giọng:

 

“Hầu gia biết y thuật sao ? Hay từng làm mẫu thân rồi ? Quy củ của Hầu phủ các người là chủ mẫu cũng phải nghe lệnh một ma ma quản sự ư?”

 

04

 

Ma ma bị ta chặn họng, nhất thời nghẹn đến cứng cả hơi thở.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Tô Phù Âm liền run run hàng mi dài, giọng nói kéo ra ba phần nghẹn ngào:

 

“Là lỗi của ta . Không nên vì hoảng loạn mà rối loạn tâm thần, quấy rầy Hầu gia, lại chọc cho Vu cô nương không vui, đều là ta không phải .”

 

“ Nhưng làm mẫu thân , nào có ai không sốt ruột vì con mình chứ.”

 

Nàng ta nức nở thút thít, thuận thế bẻ lái câu chuyện sang hướng khác.

 

Mặc Vân Chiêu không vui liếc ta một cái:

 

“Nơi này không có việc của nàng. Đã đến nhìn rồi , coi như nàng đã tận tâm, trở về chính viện đi .”

 

Vẻ đắc ý của Tô Phù Âm sáng choang không hề che giấu.

 

Ta khẽ cong khóe môi, thuận miệng đáp:

 

“Ta đã là chủ mẫu, chuyện trong hậu viện tự nhiên đều là chuyện của ta .”

 

“Huống hồ ta và Hầu gia đã bái đường thành thân , vậy ta không còn là Vu cô nương nữa. Đại phu nhân có thể gọi ta là đệ muội , cũng có thể gọi ta là Nhị phu nhân.”

 

Mấy chữ ấy tựa như bị nước sôi luộc qua một lượt, vừa thốt ra khỏi miệng đã bỏng đến mức khiến sắc mặt mỹ nhân mảnh mai kia thoắt cái trắng bệch.

 

Tô ma ma lập tức lớn giọng quát lên:

 

“Phu nhân muốn tranh quyền đoạt thế, muốn phô trương chủ quyền, thì cũng nên để Hầu gia trước hết xem qua thiếu gia đã chứ.”

 

“Mạng của đứa nhỏ đâu phải món đồ để người ngoài đem ra tranh sủng đoạt quyền!”

 

Lão ma ma kia miệng lưỡi bén nhọn, lại một lần nữa đổi trắng thay đen, đem việc ta bị ép phải đêm khuya tới đây bôi thành tranh sủng đoạt quyền.

 

Là vô lễ, là tiếm vượt bổn phận.

 

Thế nhưng Mặc Vân Chiêu lại như không nghe thấy.

 

Hắn vội vàng ngồi xuống bên giường, sốt sắng đưa tay sờ lên trán Mặc Yến.

 

“Sao lại nóng đến thế này …”

 

Tô Phù Âm siết c.h.ặ.t khăn tay, dè dặt liếc nhìn ta một cái, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

 

Giọng Mặc Vân Chiêu lạnh hẳn đi :

 

“Tô ma ma, ngươi nói đi !”

 

Tô ma ma lập tức “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống:

 

“Thiếu gia từ sáng sớm đã thấy trong người không khỏe, lúc Hầu gia đi nghênh thân còn nôn ra một lần . Đại phu nhân không cho quấy nhiễu Hầu gia, chỉ cho uống canh t.h.u.ố.c. Gắng gượng nhịn đến khi Hầu gia bái đường thì phát sốt cao, đến lúc động phòng lại đột nhiên ngất lịm, lúc ấy mới bất đắc dĩ phải mời Hầu gia tới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/3.html.]

 

Ánh mắt Mặc Vân Chiêu trầm xuống:

 

“Có tra ra nguyên do hay chưa ?”

 

Ma ma liếc xéo ta một cái, cố ý rụt cổ, thấp giọng đáp:

 

“Đại phu không tra ra được nguyên do, trái lại đạo trưởng lại nói , mạch tượng không hề có bệnh trầm kha, căn nguyên không nằm ở huyết nhục thân xác, mà là vì bị hình khắc.”

 

Trong phòng tức thì lặng ngắt.

 

Ta phủi nhẹ tà hỉ phục, khẽ nhướng mày:

 

“Ồ? Vậy xin hỏi, thiếu gia là bị ai khắc đây?”

 

05

 

Tô Phù Âm lấy khăn tay che môi, không tiếp lời.

 

Tô ma ma móc ra một tờ giấy đã cuộn quăn cả góc, dập đầu xuống đất, phát ra một tiếng bịch nặng nề:

 

“Đạo trưởng kia đã quả quyết rằng Nhị phu nhân mang mệnh hình sát, chuyên khắc nam đinh trong phủ. Trước khắc c.h.ế.t lão gia nhà mình , sau lại chẳng thể trợ vượng vận thế cho Hầu gia nửa phần, còn sẽ liên lụy đến thiếu gia trong phủ.”

 

“Đêm nay thiếu gia ứng nghiệm lời đạo trưởng, suýt nữa mất đi nửa cái mạng, cầu Hầu gia soi xét.”

 

Lời vừa dứt, Tô Phù Âm đã cúi đầu bật khóc khe khẽ:

 

“Nhị lang, ta nguyện đưa A Yến lên núi Thanh Vân thanh tu.”

 

“Không được !”

 

Mặc Vân Chiêu vội vàng cắt ngang.

 

Hắn ngước mắt nhìn ta .

 

Trong ánh mắt ấy có dò xét, có kiêng dè, có cả sự chán ghét và bài xích không sao che giấu nổi.

 

“Vu thị, ngày mai nàng chuyển đến Thanh Hòa cư, nơi cách xa A Yến hơn một chút, coi như tích phúc cho thằng bé.”

 

“Hầu gia cho rằng ta khắc thân nhân sao ?”

 

“A Yến là cốt nhục duy nhất của đại ca ta để lại , ta không dám đem nó ra đ.á.n.h cược.”

 

“Chàng không dám cược, thì ta đáng đời phải thua mất nửa đời sau hay sao ?”

 

“Vu Yểu! Là bát tự ép nàng, chứ không phải ta ép nàng!”

 

Chỉ trong mấy câu ngắn ngủi, cái tội danh ta khắc thân đã bị đóng c.h.ặ.t lên người , rõ ràng rành rành.

 

Thế gia đại tộc, lễ nghi quy củ, suy cho cùng cũng chỉ là một trò cười của kẻ độc đoán một lời quyết hết.

 

Khóe môi đắc ý của ma ma khẽ run lên:

 

“Đã gả vào Hầu phủ, ắt phải lấy Hầu phủ làm trọng. Chẳng lẽ Nhị phu nhân thật sự muốn khắc hại thiếu gia rồi mới cam lòng sao ?”

 

Tô Phù Âm khẽ khàng đáp:

 

“Đều tại ta vô dụng, không dưỡng nổi thân thể A Yến cho tốt , khiến đệ muội phải chịu ủy khuất.”

 

Câu nào cũng nói là ta bị ủy khuất.

 

Nhưng từng chữ lại tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện chính nàng ta nên dọn tới thiên viện xa chủ viện của ta hơn.

 

Lời hay ý đẹp đều để nàng ta nói hết, còn ấm ức tủi nhục lại bắt ta nuốt cho đầy bụng.

 

Nhát d.a.o mềm này , vừa ra tay đã muốn khoét thẳng vào tim gan ta .

 

Nếu đã vậy , ta đè nén hàn ý trong lòng, nhấc chân bước tới gần Tô ma ma một bước:

 

“Đạo sĩ ấy họ gì tên gì, tu hành ở đạo quán nào?”

 

Ánh mắt ma ma lảng tránh:

 

“Là du phương thuật sĩ, nay đây mai đó, chỗ ở không cố định. Tên họ đối với bậc cao nhân chỉ là phù hiệu, hắn cũng chưa từng nói cho chúng nô tỳ biết .”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...