Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta lại bước tới gần thêm một bước:
“Vậy là do ai tiến cử hắn , lại là kẻ nào lén lấy canh thiếp của ta đưa cho hắn dùng để phê ra cái mệnh cách khắc thân này ? Còn tờ phê mệnh kia , cớ sao lại không có ấn giám nào có thể tra xét?”
Ma ma cuống hẳn lên:
“Thiếu gia lâm bệnh, ai còn rảnh mà để tâm đến mấy chuyện cành lá vụn vặt ấy .”
Ta đưa tay gõ lên mấy hàng chữ trên tờ phê mệnh, cười mà da thịt chẳng hề động:
“Bạch Lộc tiên, là loại giấy tháng trước cửa hàng của ta mới bán ra .”
“Nửa tháng trước , thứ Hầu phủ thu mua đã là giấy tuyên phỏng cổ.”
“Thiếu gia hôm qua mới phát bệnh, vậy mà tờ phê mệnh này từ tháng trước đã chụp xuống đầu ta cái danh khắc thân . Xin hỏi, là ai có thể biết trước tương lai như thần như thánh?”
Tô Phù Diêu siết c.h.ặ.t khăn tay, giọng nói vẫn mềm yếu như cũ:
“Giấy dùng từ tháng trước , chưa chắc sang tháng này đã dùng hết.”
Nàng ta rũ mắt, không dám nhìn thẳng vào ta .
Ta bèn đi tới bên bàn viết , gõ gõ lên xấp giấy tuyên phỏng cổ mà Mặc Yến luyện chữ còn chưa kịp cất đi , rồi chậm rãi nói từng chữ một:
“Sổ sách không biết nói dối. Rốt cuộc giấy cũ đã dùng hết hay chưa , đại phu nhân đang nắm quyền chưởng gia, chỉ cần mở sổ ra tra là rõ.”
Thân thể Tô Phù Âm khẽ run lên, sắc mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u.
Ma ma kia lập tức gào lên:
“Đó là mệnh do đạo sĩ phê, cớ gì Nhị phu nhân lại tra xét đại phu nhân như tra kẻ trộm. Đại phu nhân thay Hầu phủ chưởng gia, chưa từng bạc đãi bất cứ ai, Nhị phu nhân cố ý nhằm vào người , rốt cuộc là có ý gì?”
Ta xoay người , nhìn chằm chằm vào đôi mắt ưng giấu đầy tàn độc của mụ ta , lạnh giọng hỏi:
“Bà ta có ký khế ước bán thân hay không ?”
Quản sự cúi đầu đáp: “Phàm là quản sự trong viện, đều đã ký khế ước bán thân .”
Giọng ta lập tức trầm xuống: “Thanh Nguyệt, đ.á.n.h c.h.ế.t mụ cho ta !”
06
Mọi người đều kinh hãi thất sắc.
Còn chưa kịp có phản ứng gì tiếp theo, Thanh Nguyệt đã nhanh như chớp, ôm c.h.ặ.t lấy đầu lão ma ma kia , rồi “rắc” một tiếng!
Theo tiếng xương gãy vang lên, nàng đã vặn gãy cái cổ béo ụ của Tô ma ma.
Ma ma kia đến cả tiếng kêu t.h.ả.m cũng chưa kịp bật ra , đã trợn trừng hai mắt, nơi khóe miệng tràn ra vệt m.á.u đỏ tươi.
“Rầm” một tiếng, thân thể mụ lệch sang một bên rồi đổ vật xuống đất.
Đôi mắt kinh hãi mà không cam lòng ấy , vừa khéo trừng trừng hướng thẳng vào mặt Tô Phù Âm.
Vuốt nanh đã chìa ra , nay bị c.h.ặ.t đứt rồi .
“A… ma ma!”
Tô Phù Âm run lẩy bẩy, co rúm người chui vào lòng Mặc Vân Chiêu.
Mặc Vân Chiêu giận dữ quát lớn:
“Vu Yểu, đây là Hầu phủ của ta , không phải Vu gia của nàng!”
“Thì đã sao ?”
Ta nghiêm giọng cắt ngang lời hắn .
“Thánh thượng ban hôn, Khâm Thiên Giám đã đích thân hợp bát tự ngay tại chỗ, lấy đâu ra chuyện tương khắc? Nếu Võ An Hầu phủ không muốn tiếp chỉ, cứ việc cùng ta vào cung, cầu bệ hạ thu hồi thánh mệnh.”
“Dùng một nô tài mồm miệng phun toàn lời ô uế để gán cho ta cái tội khắc phu, lại còn ngay trong đêm đại hôn đuổi ta khỏi chính viện. Võ An Hầu phủ rốt cuộc là muốn cho ta một đòn phủ đầu, hay là cố ý tát thẳng vào mặt bệ hạ?”
“Hầu gia
nói
năng như châu ngọc, đại phu nhân thì lý lẽ rõ ràng, còn lão ma ma
kia
miệng miệng nhắc đến đạo sĩ.
Vậy từng
người
một
có
dám
đứng
ra
, theo
ta
đến
trước
mặt bệ hạ
nói
cho rõ trắng đen
hay
không
?”
Tô Phù Âm cứng đờ trong lòng Mặc Vân Chiêu, đến cả khóc cũng quên mất.
Nàng ta không dám lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/4.html.]
Tội danh gán ép vốn đã đầy rẫy sơ hở.
Gió lạnh ngoài cửa thốc vào , khiến ngọn đèn dầu lay lắt chao nghiêng.
Sắc mặt Mặc Vân Chiêu sáng tối bất định:
“Kéo Tô ma ma ra ngoài sân. Truyền cho đám hạ nhân trong phủ biết , tự tiện làm chủ, vu hãm chủ mẫu, thì kết cục sẽ là như vậy .”
Hắn ngẩng mắt nhìn ta , giọng điệu cứng lạnh:
“Ngày mai, ta sẽ để mẫu thân cho nàng một lời giải thích.”
“Chuyện ngày mai để ngày mai hẵng nói . Còn đêm nay, ta đã mời thái y đến chuyên trị bệnh cho thiếu gia.”
07
Thân mình Tô Phù Âm khẽ lảo đảo:
“Phu nhân mời thái y từ khi nào?”
Ta từ trên cao nhìn xuống nàng ta , giọng điệu nhàn nhạt:
“Tự nhiên là từ lúc đại phu nhân bó tay hết cách, cuống cuồng chạy đến chính viện tìm Hầu gia.”
“Hầu gia không biết khám bệnh, nhưng thái y biết , phủ y biết , ngay cả nha hoàn thân cận bên cạnh thiếu gia cũng biết . Ta đã mời tất cả đến đây, không sót một ai.”
Đồng t.ử Tô Phù Âm khẽ co rút.
Ta bật cười thành tiếng:
“Đại phu nhân sao lại kinh ngạc đến vậy ? Chẳng phải nàng nên vui mừng mới đúng sao ?”
“Chu thái y chuyên trị các chứng bệnh khó và lạ, thân thể thiếu gia phen này ắt sẽ khá lên thôi.”
“Trên đời này , hẳn là không có người mẫu thân nào lại đem tính mạng con mình ra làm đòn phủ đầu với tân phụ cả. Dù sao chuyện mà nháo đến trước mặt bệ hạ thì cũng chẳng vẻ vang gì. Hầu gia, chàng nói có phải không ?”
Tô Phù Âm lảo đảo như sắp ngã.
Mặc Vân Chiêu mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng thành một đường thẳng:
“Tra!”
Ta thong thả ngồi xuống.
Trong tay nâng một chén trà nóng để sưởi người .
Chu thái y bắt mạch xong, chậm rãi nói :
“Mạch tượng hư phù hỗn loạn, nhưng không có bệnh trầm kha đủ để nguy hiểm đến tính mạng.”
Tô Phù Âm siết c.h.ặ.t khăn tay:
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Có lẽ là vì mấy ngày gần đây bị nhiễm phong hàn.”
Chu thái y rũ mắt, lại tiếp tục quan sát sắc diện:
“Tiên thiên căn cốt vốn không tệ, nhưng hậu thiên hao tổn quá mức, bởi vậy mới thành chứng hư nhược.”
Ánh mắt Tô Phù Âm thoáng né tránh:
“Đứa nhỏ hiếu động, lại kén ăn kén uống.”
Chu thái y không nói gì, chỉ cầm lấy đơn t.h.u.ố.c xem kỹ thêm lần nữa:
“Cách phối d.ư.ợ.c vốn rất đúng bệnh, nếu thật sự chiếu theo đơn mà trị, tuyệt đối không thể triền miên đến mức này .”
Tô Phù Âm liếc nhìn ta một cái, cố nén mối hận không cam lòng trong lòng:
“Có lẽ t.h.u.ố.c quá đắng, uống vào thì ít mà nôn ra lại nhiều, thành thử hiệu quả chẳng được bao nhiêu.”
Chu thái y lắc đầu, nhón lấy phần bã t.h.u.ố.c xem xét cẩn thận, hơi thở chợt nghẹn lại :
“Dược liệu đã bị tráo đổi, gia giảm khác xa nguyên phương. Đây mới chính là căn nguyên khiến bệnh tình kéo dài mãi không khỏi!”
Nói rồi , ông quay đầu nhìn sang Tô Phù Âm đang trắng bệch không còn chút m.á.u, trầm giọng truy hỏi tình hình ăn uống:
“Hôm qua thiếu gia có dùng thứ gì đại bổ đại dưỡng hay không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)