VU YỂU/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thanh Nguyệt căm phẫn bất bình:

 

“Tiểu thư nên vào cung cầu bệ hạ thu hồi thánh mệnh mới phải !”

 

Ta chậm rãi thở ra một hơi trọc khí:

 

“Kẻ biết hòa bùn giữ thế cân bằng, đâu chỉ riêng nam nhân trong Hầu phủ làm được , kẻ ở trong cung cũng chẳng khác gì.”

 

“Đường lên núi vốn khó đi , chỉ có thể dựa vào chính mình , từng bước từng bước c.h.é.m mở mà đi thôi.”

 

09

 

Mặc Vân Chiêu canh bên giường Mặc Yến suốt cả một đêm.

 

Sáng hôm sau đến Thọ An đường thỉnh an, đôi tân hôn phu thê lại chỉ có một mình ta xuất hiện.

 

Từng đôi mắt trong sân đồng loạt đổ dồn lên người ta .

 

Sau lưng, bọn họ rì rầm bàn tán, chỉ chực chờ xem ta mất mặt.

 

Thanh Nguyệt giận đến không nén nổi, ta đưa tay ngăn nàng lại :

 

“Chấp nhặt với bọn họ làm gì. Bên trong viện kia đang hổ thị lang hoàn , rõ ràng còn một trận ác chiến phải đ.á.n.h, để dành chút sức lực đi .”

 

Ta đi thẳng tới Thọ An đường.

 

Lão phu nhân ngồi ở vị trí trên cao, tựa như một pho tượng Phật lạnh lẽo.

 

Đôi mắt bà ta khép hờ, thờ ơ nhìn ta khom gối cúi người , dâng trà hành lễ.

 

Ta nâng chén trà đến mức tay mỏi nhừ, bà ta mới chậm rãi mở miệng:

 

“Biết mình sai ở đâu chưa ?”

 

Tô Phù Âm dùng khăn che môi, nấp phía sau chờ xem trò cười của ta .

 

Ta hiểu rõ trong lòng, liền thẳng người đứng dậy:

 

“Khiến lão phu nhân vừa sáng ngày thứ hai sau đại hôn đã lập được uy phong quy củ, con thực không biết mình sai ở chỗ nào.”

 

Chát!

 

Bàn tay lão phu nhân đập mạnh xuống mặt bàn trà sơn đen, làm cả gian phòng giật nảy mình , ai nấy đều lạnh sống lưng.

 

“Vừa mới vào cửa đã đ.á.n.h g.i.ế.c lão bộc trung thành nhiều năm, quậy đến gà ch.ó không yên, ấy là một tội; đêm tân hôn đuổi phu quân đi , khiến phu thê bất hòa, ấy là thất đức làm vợ; hống hách lấn người , không kính trưởng tẩu, không gọi mẫu thân , ấy là loạn cả cương thường.”

 

“Đánh mất lễ nghi, thất phụ đức, loạn cương thường, ba tội ấy , ngươi có nhận hay không ?”

 

Hóa ra là muốn chống lưng cho Tô Phù Âm.

 

Ta nhấc chân bước thêm một bước về phía Tô Phù Âm:

 

“Đại phu nhân cho rằng, đêm qua ta đã không đủ tôn trọng ngươi ư?”

 

Tô Phù Âm khẽ ấn khóe mắt đỏ hoe, hàng mi đen rũ xuống, giọng nói yếu ớt run run:

 

“Nhị phu nhân vừa mới vào Hầu phủ, chưa hiểu quy củ trong phủ. Có lẽ… cũng không phải cố ý làm nhục ta …”

 

Choang!

 

Lời nàng ta còn chưa dứt, chén trà nóng bỏng trong tay ta đã hung hăng nện thẳng lên trán nàng ta …

 

10

 

Máu tươi như chuỗi châu đỏ lăn dài, nhuộm bê bết khắp mặt nàng ta .

 

Ngay lúc nàng ta trắng bệch mặt mày, hoảng sợ thét lên, Thanh Nguyệt đã nhanh như cắt kề đại đao lên cổ nàng ta , ép nàng ta ngồi trở lại ghế:

 

“Ai dám động, nàng ta sẽ c.h.ế.t!”

 

Đón lấy mọi ánh mắt phẫn nộ trong phòng, ta chậm rãi bước tới.

 

Ngay lúc Tô Phù Âm tái mét mặt, trợn mắt nhìn ta , ta liền vung tay tát mạnh một cái lên mặt nàng ta .

 

“Đêm tân hôn, ngươi hạ độc hại đại thiếu gia, dẫn Hầu gia đến viện của ngươi, lại áo quần xốc xếch, tay áo giấu xuân d.ư.ợ.c, muốn thay ta , vị đương gia chủ mẫu này , viên phòng cùng Hầu gia để làm nhục thánh chỉ ban hôn của bệ hạ, coi đầu cả phủ Võ An Hầu như trò đùa.”

 

“Ta chưa g.i.ế.c ngươi, đã là nể mặt ngươi xuất thân từ mẫu tộc của lão phu nhân, coi như cho đủ thể diện rồi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/6.html.]

Mọi người cứng đờ tại chỗ, cơn giận dữ trên mặt ai nấy đều vỡ vụn.

 

Ta tiếp tục nói :

 

“Ngươi còn dám đổi trắng thay đen, tự tìm đường c.h.ế.t, hôm nay ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

 

Thanh Nguyệt vừa mới nhấc đao lên…

 

“Làm càn!”

 

Lão phu nhân thét lớn.

 

Ta quay đầu nhìn bà ta :

 

“Thế này đã là làm càn rồi sao ? Đợi đến lúc chuyện xấu xa nàng ta làm truyền khắp nơi, cả Hầu phủ người người đầu treo trên thắt lưng, bị thiên hạ cười chê, khi ấy lão phu nhân còn gọi nổi hai chữ ‘ làm càn’ hay không ?”

 

"Đến khi tội bằng mặt không bằng lòng, lừa dối thánh thượng khiến cả nhà ngươi bị tru di, lúc ấy ngươi còn dám hét lên 'xấc xược' nữa không ?"

 

Khi sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi, ta lạnh giọng, từng chữ từng chữ nện xuống:

 

“Đêm qua ta không truy cứu đến cùng, đã là chừa đủ thể diện cho tất cả các người .”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

“Các người đã không cần thể diện ấy , vậy cứ việc kẻ trước người sau chui đầu đi che đậy cái chuyện mất sạch mặt mũi của nàng ta .”

 

“ Nhưng chuyện nhơ nhuốc này che không nổi đâu . Cứ chờ bệ hạ giáng xuống tội đại bất kính cho Hầu phủ, rồi cả phủ cùng nhau vào ngục mà hưởng cái kết cục tốt đẹp ấy đi .”

 

Lời vừa dứt, đám hạ nhân trong viện đã bịch bịch quỳ rạp kín đất.

 

Trong nội trạch cao môn, muốn che giấu chuyện xấu , cách duy nhất chính là bịt miệng từng kẻ biết chuyện.

 

Người trong tộc ai nấy đều nơm nớp tự nguy, chẳng ai dám để chuyện xấu truyền ra ngoài khiến thiên hạ đều hay .

 

Vậy thứ cần bịt lại , trước hết chính là miệng lưỡi của cả viện hạ nhân này .

 

“Đủ rồi !”

 

Mặc Vân Chiêu sải bước lớn tiến vào trong phòng:

 

“Nàng còn quậy đến bao giờ mới thôi?”

 

“Chỉ cần nàng ta còn ngồi ở đây, thì chưa xong!”

 

Cuối cùng hắn vẫn là kẻ nhượng bộ trước .

 

“Kẻ tự tiện làm chủ là ma ma kia đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi . Tẩu tẩu cũng đã tự xin vào Phật đường, cả đời không hỏi đến chuyện thế tục nữa. Chuyện này dừng ở đây.”

 

Tô Phù Âm mềm nhũn cả người , ngã ngồi trên ghế thái sư:

 

“Nhị lang, chàng muốn giam c.h.ế.t ta sao ?

 

Chàng quên đại ca đã vì chàng mà đỡ tên bỏ mạng rồi ư?

 

Quên mất A Yến bệnh tật ốm yếu rồi sao ?

 

Cũng quên luôn lời hứa cả đời sẽ chăm sóc tốt cho mẫu t.ử chúng ta hay sao ?”

 

Nước mắt trào ra , khắp gương mặt nàng ta đều là vẻ đau đớn tan nát.

 

Mặc Vân Chiêu cúi đầu:

 

“Ta không quên.”

 

“ Nhưng tẩu tẩu, những kẻ đang quỳ ngoài viện kia đều là từng mạng người sống sờ sờ.”

 

Tô Phù Âm siết c.h.ặ.t khăn tay, cứng đờ ngay tại chỗ.

 

Mặc Vân Chiêu nhắm c.h.ặ.t mắt lại , hồi lâu mới cất giọng:

 

“Đưa đại phu nhân đến Phật đường ở ngoại ô kinh thành, lập tức lên đường.”

 

Lần này , khi bị hạ nhân mời ra khỏi cửa, Tô Phù Âm không khóc lóc quấy nháo nữa.

 

Bởi nàng ta cũng hiểu rõ, một khi đã liên quan đến lợi ích của bản thân và tính mạng cả nhà, sẽ chẳng có ai còn để tâm đến mấy giọt nước mắt rẻ rúng của nàng ta .

 

Lão phu nhân đưa tay đè lên bàn tay đang run rẩy của mình : “Hiểu lầm đã giải, chớ nên tiếp tục làm ầm lên nữa.”

 

Ánh mắt bà ta lại rơi xuống trên mặt ta : “Vu thị, tối qua sổ sách cùng chìa khóa trong phủ đã được đưa đến viện của ngươi rồi . Lễ bái sư của A Yến, tiệc cập kê của Vũ Nhu, việc tu sửa hậu hoa viên, chuyện tân trang các cửa hiệu, cùng lễ mừng sinh thần của A Dao, từ nay đều giao cả cho ngươi trông coi.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...