Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thì ra , sau khi quát nạt răn đe ta một phen, thuận nước đẩy thuyền mà móc túi tiền của ta , mới chính là mục đích thật sự của bọn họ.
Ta khẽ cười nhạt một tiếng: “Là trông coi, hay là moi bạc của ta , lão phu nhân nên nói cho rõ ràng.”
Cả gian phòng nhất thời nghẹn cứng hơi thở.
Muội muội của Mặc Vân Chiêu là Mặc Vũ Nhu trợn trắng mắt, lầm bầm một câu:
“Quả nhiên là nữ nhi thương hộ, cái mùi đồng tiền thối rữa trong xương cốt đúng là không bỏ được . Mang theo mấy vạn lượng đồ cưới gả vào cửa rồi , vậy mà vẫn còn phân biệt phu gia với mình , còn cò kè mặc cả, đúng là mất hết thể diện.”
Ta “ồ” một tiếng, quay sang nhìn nàng ta :
“Thì ra thể diện của thế gia là lấy đồ cưới của tân phụ để lấp cái hố nát của Hầu phủ sao ?”
Mặc Vũ Nhu bật phắt dậy:
“Nói chuyện đừng có khó nghe như vậy ! Nếu không phải ngươi có mấy đồng tiền thối ấy , dựa vào đâu mà gả vào Hầu phủ ta làm đương gia chủ mẫu?”
Ta bật cười thành tiếng:
“Hóa ra thứ Hầu phủ muốn cưới, chỉ là một cái túi tiền thôi sao ? Chuyện này , trong cung có biết không ?”
Sắc mặt mọi người lập tức đại biến, lão phu nhân càng tức đến run người .
Nhị phòng thẩm thẩm liếc xéo ta một cái, giọng chua loét buông ra một câu:
“A Dao sẽ không vì chút bạc tiền mà hùng hổ dọa người như vậy , làm mất đi thể diện của khuê tú.”
“Vậy sao A Dao không đem đồ cưới của mình ra thay Hầu phủ dọn dẹp cái mớ hỗn độn này ?”
Sắc mặt Mặc Vân Chiêu chợt cứng đờ.
Ngay lúc ấy , ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ lanh lảnh, mềm mại:
“Nhị thẩm thẩm lại đang nói xấu A Dao đấy à ?”
11
Giang Ngọc Dao đầu cài nam châu, thân khoác gấm Thục, dáng đi yểu điệu mềm mại như nước, lướt vào cửa.
“Muội muội làm sao thế này ? Là kẻ nào dám ức h.i.ế.p bảo bối trong tim của lão phu nhân vậy ?”
Mặc Vũ Nhu bĩu môi, trừng mắt liếc ta một cái:
“Còn không phải vì có vài kẻ vừa mới vào cửa đã bày bộ làm cao, chỉ vì chút bạc tiền mà muốn phá hỏng lễ cập kê của muội đó sao .”
“Câm miệng!”
Ánh mắt Mặc Vân Chiêu lạnh buốt, mang theo ý cảnh cáo.
Dọa đến mức Mặc Vũ Nhu c.ắ.n môi, nước mắt lập tức rơi xuống.
Nụ cười nơi khóe môi Giang Ngọc Dao thoáng cứng lại , nhưng nàng ta vẫn bước về phía ta :
“Đây hẳn là tân phu nhân vừa mới nhập phủ? Vũ Nhu tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, phu nhân rộng lượng, chớ nên chấp nhặt với muội ấy .”
“Đã gả vào Hầu phủ rồi , nơi này chính là nhà của phu nhân. Chớ vì vài thứ ngoài thân mà khiến cả nhà mất vui.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta gật đầu:
“Nếu đã chỉ là vài thứ ngoài thân , vậy xin hỏi Trắc phi nương nương có thể hoàn trả cho Hầu phủ mười tám bộ trang sức, ba mươi hai cây gấm Phù Quang, sáu chuỗi lạc trân châu Nam Hải, một khối cấm bộ bằng ngọc dương chi, cùng mấy vạn lượng bạc hay không ?”
Bích Châu bèn trải đống sổ nợ rối ren ra , từng khoản từng khoản được b.út son khoanh đ.á.n.h dấu, đều bày rành rành trước mắt mọi người .
Ta nói :
“Đã hạ b.út ghi là vay, vậy vì sao đến nay vẫn chưa hoàn trả?”
Nụ cười đắc ý trên mặt Giang Ngọc Dao cứng đờ lại .
Cả gian phòng lập tức im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/vu-yeu/7.html.]
“Ngươi có ý gì đây? Nếu không phải A Dao tỷ tỷ nhường đại ca cho ngươi, thì ngươi lấy đâu ra vị trí chủ mẫu hôm nay. Chỉ là chút tiền bạc vật ngoài thân mà thôi, mẫu thân còn chưa lên tiếng, đại ca cũng cam tâm tình nguyện, đến lượt ngươi ở đây nói ba nói bốn sao ?”
Mặc Vũ Nhu vừa dứt lời, ta đã đặt cuốn sổ sách lên mặt bàn trà :
“Nếu đã không cho ta nói ba nói bốn, vậy cớ sao lại dám ném cái mớ sổ nợ thâm hụt đến mấy vạn lượng vào mặt ta ?”
Nhị thẩm thẩm hít ngược một hơi khí lạnh:
“Thâm hụt đến mấy vạn lượng ư? Sao lại có thể đến mức ấy …”
Mặc Vân Chiêu cũng khẽ nâng mí mắt nhìn sang ta :
“Đống sổ sách tối qua mới đưa đến, hôm nay nàng đã tra xong hết rồi sao ?”
Bích Châu ưỡn thẳng sống lưng, đáp rành rọt:
“Vu gia chúng ta tuy không ra gì, nhưng trong phủ cũng có mười bốn vị nữ kế toán. Cái mớ sổ nợ của Hầu phủ, thứ mà các người định lấy của hồi môn của phu nhân nhà ta để lấp vào ấy , chưa đầy một canh giờ đã bị tra cho rõ rành rành.”
“Một dãy cửa hàng trên phố, cùng mã trường và trà sơn ở ngoại ô kinh thành, đã bị đem cầm cố để đổi lấy bảy vạn lượng bạc trắng, rồi trong đêm đưa đến tận tay Giang trắc phi nương nương bên phủ Hoài Vương. Hôm qua chủ nợ suýt nữa đã chặn kín cả cổng lớn rồi .”
“Thiếu nợ thì trả tiền, ấy là đạo lý trời kinh đất nghĩa. Chẳng lẽ Trắc phi nương nương muốn dựa vào thân phận hoàng thất mà vay rồi không trả hay sao ?”
“Đem cả cửa hiệu lẫn mã trường đi cầm cố ư? Đó đều là căn cơ của Hầu phủ, cớ sao nhị phòng chúng ta lại không hề hay biết ?”
Vị nhị thẩm thẩm vừa rồi còn luôn miệng khen A Dao, lúc này như bị nước sôi dội trúng mu bàn chân, lập tức nhảy dựng lên.
Giang Ngọc Dao siết c.h.ặ.t khăn tay: “Vân Chiêu ca ca, A Dao chỉ cần chàng cho muội một câu trả lời.”
Khóe môi Mặc Vân Chiêu khẽ giật giật, chân mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt nhắm thẳng về phía ta :
“Nàng đã biết Hầu phủ hiện giờ khó khăn, vậy trước hết hãy cho mượn đồ cưới của nàng để xoay xở một phen. Đợi Hầu phủ qua được cơn khốn quẫn, ta sẽ hoàn trả lại cho nàng.”
“Được.”
Ta đáp lời.
Mọi người trong phòng tức thì mừng rỡ.
Bích Châu bưng khế vay tiến lên:
“Vay bao nhiêu, xin Hầu gia cứ nói , nô tỳ sẽ chấp b.út ghi xuống. Mọi điều đều làm theo lệ của tiền trang trên phố Chính Dương: lãi hai phân, lấy phủ đệ Hầu phủ làm vật thế chấp.”
Hắn nhòm ngó đồ cưới của ta , vậy ta chiếm lấy Hầu phủ của hắn .
Như thế mới gọi là công bằng.
Lão phu nhân nghẹn một hơi nơi n.g.ự.c, suýt nữa không thở nổi.
Mặc Vũ Nhu trợn tròn hai mắt:
“Ngươi ép phu quân mình viết giấy vay nợ ư?”
Ta đáp:
“Ta không ép. Hắn có thể không viết , cũng có thể không vay.”
Mặc Vũ Nhu nghiến răng, buông lời ngang ngược:
“Không viết thì không viết ! Ngươi đã gả vào Hầu phủ, của hồi môn của ngươi đương nhiên là của Hầu phủ. Đừng nói chỉ là mượn dùng, cho dù tiêu sạch toàn bộ cũng chẳng có gì quá đáng.”
Cả gian phòng lập tức im phăng phắc.
Bọn họ không nói lời nào, tức là đã ngầm thừa nhận, muốn đường đường chính chính lấy của hồi môn của ta đi lấp cái hố thủng của Hầu phủ.
Ta vốn đã sớm đoán được điều đó.
Ta khẽ hất cằm về phía Bích Châu, nàng lập tức mang theo hàn ý, bưng danh sách của hồi môn ra :
“Danh sách của hồi môn này đã qua nha môn, có đóng quan ấn rõ ràng.”
“Thiếu một đồng, cũng là trọng tội cướp bóc trộm cắp, đáng bị lưu đày ngàn dặm.”
Chaporia
Bình Luận (0)