Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhìn dải áo đỏ thẫm thấp thoáng sau tán cây, khóe môi cong lên, tiếp tục nói :
“Nó bệnh cũ chưa khỏi, ngươi lại xúi giục nó trả thù ta , cuối cùng hại nó rơi xuống nước, sống c.h.ế.t chưa rõ. Mặc Vũ Nhu, ngươi có biết đây là tội gì không ?”
Canh đúng lúc Mặc Vân Chiêu vừa bước lên bậc thềm, ta liền cất cao giọng:
“Mượn d.a.o g.i.ế.c người , gián tiếp hại mạng người khác, ấy là trọng tội phải vào ngục.”
“Không!”
Mặc Vũ Nhu lập tức thét lên:
“Là A Dao tỷ tỷ nói , chỉ cần A Yến xô được ngươi xuống ao, bất kể c.h.ế.t hay sống, trước mặt bao người ngươi cũng sẽ mất sạch thể diện, không còn ra vẻ vênh váo lấn người được nữa, đến lúc đó chỉ có thể ngoan ngoãn đem cả một kho đồ cưới cho ta làm của hồi môn. Ta đâu biết A Yến sẽ rơi xuống nước, rõ ràng nó định xô ngươi xuống nước cơ mà…”
“Câm miệng!”
Mặc Vũ Nhu chợt ngẩng phắt đầu lên.
Rồi lập tức chạm phải gương mặt lạnh như sương giá của Mặc Vân Chiêu, cùng một đám công t.ử thế gia đang bàn chuyện với hắn trong thư phòng.
Sắc mặt nàng ta thoắt cái trắng bệch, suýt nữa thì ngất lịm tại chỗ.
Chuyện Giang trắc phi xúi giục tiểu thư Mặc gia mưu hại chủ mẫu Hầu phủ không thành, ngược lại còn hại đến cô nhi của đại gia, từng câu từng chữ đều đã bị mọi người nghe rõ không sót một chữ.
Sau đó, Mặc Vân Chiêu mang theo hàn ý trong mắt, nhìn ta chằm chằm:
“Nhà họ Từ đã đến từ hôn với Vũ Nhu. Hôm nay, nàng là cố ý.”
Ta liếc hắn một cái:
“Ta có thể biết trước tương lai để đoán ra bọn họ sẽ tính kế ta sao ?
Ta có thể biết bạch nguyệt quang trong lòng chàng lại đem chính muội muội ruột của chàng ra làm d.a.o dùng sao ?
Ta có thể biết nàng ta sẽ không lựa lời, trước mặt bao người tự tay lôi Giang trắc phi xuống nước sao ?”
“Hay là ta còn có thể đoán trước được rằng Hầu gia sẽ đại nghĩa diệt thân , để chính muội muội mình gánh hết mọi tội danh?”
“Ta lại càng không phải người nhà họ Từ, làm sao biết được hắn sẽ chê muội muội của chàng ngu xuẩn, quay đầu liền đến từ hôn?”
Chân mày Mặc Vân Chiêu khẽ run lên.
Ta tiếp tục nói :
“Hầu gia nên nghĩ cho kỹ, chỉ một kế ly gián mà thôi, đã khiến ta mất thể diện, khiến đứa cháu trai mà chàng coi như mệnh căn t.ử mất đi nửa cái mạng, lại còn khiến người muội muội duy nhất của chàng đ.á.n.h mất một mối hôn sự tốt đẹp .”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Nàng ta rốt cuộc là yêu chàng , hay là đang hại chàng ? Có xứng để chàng đem tiền đồ hôn sự của muội muội mình ra bảo toàn cho nàng ta hay không ?”
Sắc mặt Mặc Vân Chiêu từng tấc từng tấc trắng bệch đi .
Phía góc cửa, một vạt váy hồng phấn chợt lóe lên rồi lập tức nép vào bóng tối.
Là Mặc Vũ Nhu.
Kế ly gián này , cũng đến lúc ta nên dùng một lần rồi .
Ta dựa lưng vào ghế thái sư, chậm rãi nói :
“Giang Ngọc Dao đã chọc vào ta , đây cũng là một món nợ. Hầu gia không thể đứng ra giải quyết, vậy thì ta chỉ có thể tự mình đòi.”
Mặc Vân Chiêu cười lạnh đến âm trầm:
“Hoài Vương phủ không phải Hầu phủ, không dung nổi sự cuồng vọng của nàng.”
Hắn lại muốn lấy sự ủy khuất của ta để đổi lấy yên ổn cho mọi bề.
Hay lắm.
Vậy thì từ đây, ta cũng chẳng còn nợ hắn điều gì nữa.
15
Mặc Yến bị nhiễm lạnh đến hỏng cả thân mình , lại còn thương tổn đến phế phủ, ngày ngày sốt cao ho khan, từng bát t.h.u.ố.c đắng nối nhau không dứt.
Nó khóc lóc quấy nháo không thôi, miệng luôn gọi đòi mẫu thân .
Lão phu nhân bó tay hết cách, bèn đến thư phòng thăm dò ta :
“Đứa trẻ vô tội, chi bằng để nàng
ta
trở về
đi
.
”
Đầu b.út trong tay ta khựng lại , nhưng ta vẫn không ngẩng đầu lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/10.html.]
“Được thôi.”
Thần sắc bà ta lập tức sáng lên vui mừng.
Ta tiếp tục nói :
“Ta sẽ dùng một gậy đ.á.n.h nàng ta rơi xuống ao, trả lại nguyên vẹn món nợ con trai nàng ta từng tính kế ta . Dù sao thì, kẻ chịu thiệt cũng không thể mãi là ta được .”
Vẻ vui mừng trên mặt lão phu nhân tức khắc biến thành kinh hãi.
Bà ta cười gượng rồi lặng lẽ rời đi .
Sáng hôm sau , Mặc Vân Chiêu liền gióng trống khua chiêng đưa Mặc Yến đến Phật tự ở ngoại ô kinh thành.
Đó là một cái tát lạnh lùng ném thẳng vào mặt ta .
Nhưng món nợ này đã bị ta gạch bỏ rồi .
Bởi hắn vừa đi chưa được bao lâu, Bích Châu đã vội vàng chạy vào bẩm báo:
“Người của nàng ta xuống núi lấy t.h.u.ố.c, đã làm theo phân phó của tiểu thư, đổi một gói khác vào rồi .”
Ta khép sổ sách lại , ngước mắt nhìn khoảng trời hẹp ngoài cửa sổ, khẽ cất giọng:
“Sổ sách đã bày ở đây, không sợ người ta tính kỹ.”
16
Nửa tháng sau , long thể của hoàng đế bỗng nhiên khá hẳn lên.
Trong cung liền mở một buổi cung yến vô cùng long trọng.
Lần này , ta dựa vào thân phận chủ mẫu Hầu phủ mà nhập cung.
Cũng bởi vậy mà trở thành đề tài cười cợt của không ít quý nữ.
Các nàng không cam lòng vì ta dùng thủ đoạn hồ mị cướp mất một mối hôn sự tốt đẹp của Hầu phủ.
Các nàng đỏ mắt ghen ghét một nữ nhi thương hộ như ta lại có thể bay lên cành cao hóa phượng hoàng.
Sau lưng ta , các nàng xì xào bàn tán, từng câu từng chữ đều là gièm pha hạ thấp:
“Vừa mới gả vào Hầu phủ đã không dung nổi quả tẩu, ép người ta phải đến Phật tự ngoại ô kinh thành sống hết đời.”
“Nghe nói mấy hôm trước còn đẩy cả cháu trai xuống nước, rồi bắt cô nương nhà họ Mặc đứng ra gánh tội, độc ác đến cùng cực.”
“Các ngươi nghe ai nói vậy ?”
Ta lên tiếng cắt ngang.
“Đã kể hay như thế, chi bằng nói luôn cho bệ hạ cùng cả triều văn võ nghe một lượt đi .”
“Dù sao tai mắt của chư vị phu nhân cũng đã luồn hết vào hậu viện Hầu phủ rồi , chuyện này quả thực không nhỏ.”
Mấy vị phu nhân vừa rồi còn thao thao bất tuyệt, thoắt cái mặt đã trắng bệch, đồng loạt quay sang nhìn Tống phu nhân đang hoảng hốt luống cuống.
Ta hỏi:
“Tống phu nhân, ngài nói xem có phải không ?”
Trong khoảnh khắc, cả khung cảnh rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Tô Phù Âm liền nặn ra một nụ cười , làm bộ thân thiết bước tới muốn nắm tay ta .
“A Yểu chớ nổi giận, chư vị tỷ muội chỉ là ghen tị vì muội được Hầu gia coi trọng, nên đùa vài câu mà thôi.”
Ta “ồ” một tiếng, nghiêng người tránh khỏi tay nàng ta :
“Vì được Hầu gia coi trọng, nên phải để người khác đem ra làm trò cười sao ?”
“Hầu gia đã khuynh gia bại sản, đem cầm cả một dãy cửa hiệu để gom cho nương nương mấy vạn lượng bạc trắng, không lấy lãi, cũng chẳng cần hoàn trả, thậm chí còn vét sạch cả kho phủ để nâng thể diện cho nương nương. Chẳng phải như vậy còn được coi trọng hơn cái cuộc hôn nhân mù cưới câm gả của ta sao ? Vậy cớ sao các nàng không lấy nương nương ra mà cười nhạo?”
“Vì sao không cười nương nương ngay ngày thứ hai sau đại hôn của thần phụ đã xúi giục tiểu cô ép ta phải mang của hồi môn ra ?”
“Vì sao không cười nương nương xúi giục tiểu cô lợi dụng cả cháu trai để hại ta không thành, cuối cùng một đứa mất nửa cái mạng, một người lại hỏng cả mối hôn sự tốt đẹp ?”
“Vì sao không cười nương nương hễ chịu chút ấm ức là nửa đêm canh ba đã gõ cửa Hầu phủ, khiến lòng người khiếp đảm?”
“Vì sao không …”
“Đủ rồi !”
Giang Ngọc Dao thét lên cắt ngang.
Chaporia
Bình Luận (0)