VU YỂU/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nàng ta không ngờ được rằng, ngay trong một trường hợp như thế này , ta lại có thể thẳng thừng xé nát thể diện của tất cả mọi người đến vậy .

 

“Vu cáo hoàng thất phi t.ử, ngươi có biết đó là tội gì hay không ?”

 

Ta phủi nhẹ tay áo, ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên:

 

“Chẳng phải nương nương vừa nói đó chỉ là trò đùa sao ? Sao rơi xuống đầu mình rồi , nương nương lại nổi giận thế?”

 

“Huống hồ, có lý có chứng, có sổ sách để tra, thì không gọi là vu khống.”

 

“To gan!”

 

Hoài Vương được mọi người vây quanh, chậm rãi bước tới, ánh mắt sắc như d.a.o.

 

“ Đúng là một cái miệng khéo lợi hại. Vu hãm hoàng phi, ấy là tội c.h.é.m đầu.”

 

Giang Ngọc Dao đỏ hoe mắt, nép vào bên cạnh hắn :

 

“Vương gia bớt giận. A Yểu… chẳng qua chỉ là không hiểu quy củ, phạt nhẹ để răn dạy là được rồi .”

 

Mặc Vân Chiêu cau c.h.ặ.t mày nhìn ta :

 

“Phụ nhân ngu muội , còn không mau nhận lỗi lãnh phạt!”

 

Ta ngước mắt hỏi lại :

 

“Xin hỏi Hầu gia, ta sai ở chỗ nào?”

 

“Làm sai thì phải nhận.”

 

Phía sau đám người , Mặc Vũ Nhu lớn tiếng chen vào :

 

“Ngày sinh thần của Vương gia, nương nương vì muốn tổ chức sinh yến cho Vương gia nên đến Hầu phủ mượn ba vạn lượng bạc. Đó là bổn phận và tâm ý của thần t.ử, cũng là chuyện một phụ nhân nơi nội trạch như nàng có tư cách xen mồm vào hay sao ?”

 

17

 

Một lời ấy vừa rơi xuống, nụ cười trên môi tất cả mọi người đều cứng đờ.

 

“Vũ Nhu, câm miệng!”

 

“Vì sao muội phải câm miệng, đại ca? Chẳng lẽ huynh nỡ lòng nhìn Ngọc Dao tỷ tỷ chịu ấm ức sao ? Chẳng phải chính huynh từng nói , chỉ cần tỷ ấy muốn , đến cả mạng huynh cũng có thể cho tỷ ấy ư?

 

Của hồi môn của mẫu thân , phần thưởng mà đại ca để lại , gia sản của Hầu phủ, huynh đều cam tâm tình nguyện từng món từng món dâng đến tận tay Ngọc Dao tỷ tỷ, không cần giấy vay, chẳng hỏi ngày trả. Đã như vậy , sao huynh có thể để tỷ ấy bị người ta sỉ nhục đến mức này !”

 

Gương mặt lạnh lùng của Mặc Vân Chiêu phút chốc rút sạch huyết sắc.

 

Có người kinh hô:

 

“Võ An Hầu lại dám vét sạch cả Hầu phủ đem cho Giang trắc phi, đúng là thủ b.út lớn thật!”

 

Mặc Vũ Nhu ghìm nụ cười mỉa mai nơi khóe môi, bày ra vẻ ngây thơ vô tội mà nói :

 

“Vì muốn Ngọc Dao tỷ tỷ được Vương gia coi trọng và nâng niu, đến cả của hồi môn của nữ nhi thương hộ kia , mẫu thân cũng từng nói đều nên khiêng hết vào Vương phủ.”

 

“Chẳng qua chỉ là mấy vạn lượng bạc trắng, sao có thể sánh bằng tình nghĩa giữa Ngọc Dao tỷ tỷ với Hầu phủ chúng ta .”

 

“Ngay cả khi Ngọc Dao tỷ tỷ muốn phát cháo cứu tế cho dân gặp nạn, đại ca cũng cam lòng đem cầm cố cả một dãy cửa hiệu, đưa bạc trắng lóa mắt sang cho tỷ ấy thực hành thiện tâm. Thứ tình nghĩa như vậy , phàm phu tục t.ử nào hiểu nổi.”

 

Nghe đến đây, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

 

Nếu chỉ là nam nữ dây dưa si mê, cùng lắm cũng chỉ tính là một chuyện phong nguyệt xấu mặt.

 

Nhưng phát cháo cứu tế dân tai, Hoài Vương vốn đang mượn danh khuynh gia bại sản để cứu vớt lê dân khỏi nước sôi lửa bỏng, nhờ đó mới được thánh thượng hết lời khen ngợi.

 

Thế nhưng cái “khuynh gia” ấy là khuynh gia của Hầu phủ, cái “đãng sản” ấy là đãng sản của nhà họ Mặc, còn thứ mua về lại là thanh danh tốt đẹp cho Hoài Vương phủ.

 

Hoài Vương thoáng chốc đã nhìn thấu hết lợi hại bên trong, bất động thanh sắc gạt tay Giang Ngọc Dao đang hoảng loạn nắm c.h.ặ.t lấy mình ra , ngoài cười mà trong không cười nhìn về phía ta :

 

“Hóa ra Vu phu nhân đến cùng vẫn là vì bạc tiền.

 

Ta rũ mắt xuống nửa phần, từng chữ từng chữ đáp lại :

 

“Là bảy vạn năm ngàn lượng bạc trắng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/11.html.]

 

“Năm đó dân gặp tai được cứu, ấy là chuyện tốt . Nhưng Vương gia, nay Hầu phủ đang bước bước gian nan, chẳng lẽ lại không nên cứu hay sao ?”

 

“Vu Yểu!”

 

“Hầu gia!”

 

Tiếng quát của Mặc Vân Chiêu còn chưa dứt, đã bị ta nghiêm giọng cắt ngang.

 

“Mạng người của Hầu phủ, cũng là mạng người !”

 

Hoài Vương bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Hắn lạnh lùng quét mắt nhìn Mặc Vân Chiêu một cái, rồi miễn cưỡng nặn ra ba phần ý cười :

 

“Bảy vạn năm ngàn lượng, bản vương nhớ rồi . Ngày mai sẽ sai người đưa đến tận tay Vu phu nhân.”

 

“Không phải đưa cho ta , mà là đưa cho chủ nợ của Hầu phủ. Lãi mẫu gia lãi con, đến nay đã thành tám vạn ba ngàn lượng rồi . Có sổ sách ở đây, Vương gia cứ việc tra xét.”

 

Ta cúi người thi lễ thật sâu, che đi hàn ý trong đáy mắt.

 

Số bạc Hoài Vương phủ chuẩn bị để mua chiến mã lần này , không thiếu không thừa, vừa khéo đúng là tám vạn ba ngàn lượng.

 

Một nhát d.a.o này , đã cứa thẳng lên cổ Hoài Vương.

 

Bàn tay giấu trong ống tay áo của hắn siết c.h.ặ.t đến mức gân xanh nổi vồng:

 

“ Đúng là một câu ‘ có sổ sách thì không sợ tính’. Ngày mai bản vương sẽ đích thân sai người mang bạc giao tận tay chủ nợ.”

 

Chỉ cần nắm được chủ nợ, tiền từ tay trái đi ra , rồi lại có thể từ tay phải chảy về.

 

Tính toán của hắn đúng là kín kẽ thật.

 

Đáng tiếc, cả dãy cửa hiệu mà Hầu phủ mang đi thế chấp cũng đang nằm trong tay ta .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Một khi đã chui vào túi tiền của ta , kẻ nào còn dám chìa tay ra , thì cứ chờ bị c.h.ặ.t đứt vuốt nanh.

 

Lúc xuất cung, Giang Ngọc Dao chặn đường ta lại :

 

“Ngươi cố ý hại ta ?”

 

Ta lắc đầu:

 

“Hôm ấy ở Hầu phủ, ta đã cho ngươi cơ hội rồi . Chính ngươi chẳng những không biết điều, quay đầu lại còn mượn d.a.o g.i.ế.c người để tính kế ta . Bao gồm cả chuyện ngươi mưu tính hôn sự của ta , hết thảy đều là nợ giữa ngươi và ta , sớm muộn gì cũng phải thanh toán.”

 

Nàng ta nghiến răng ken két:

 

“Đã để ngươi gả vào cao môn rồi , ngươi còn có gì mà không biết đủ? Dựa vào đâu dám ngay trước mặt mọi người hủy hoại thanh danh giữa ta và Hầu gia?”

 

Ta nhấc mí mắt, lạnh lùng nhìn nàng ta :

 

“Nếu thật sự trong sạch, cớ sao phải lấy hôn sự của ta ra làm tấm mộc che thân ?

 

Nếu thật sự vô tội, sao còn dám nhận lấy cả thân gia tính mạng của toàn phủ từ tay hắn ?

 

Nếu thật sự bị oan, vì sao ngay tại chỗ lại không dám đối chất một phen cho rõ?”

 

Ba câu hỏi dồn dập, từng chữ lạnh lẽo như d.a.o, đ.á.n.h đến mức Giang Ngọc Dao gần như suy sụp.

 

Ta xoay người rời đi .

 

Sau lưng, nàng ta gào lên trong cơn phẫn nộ:

 

“Ngươi đang c.h.ặ.t đứt đường sống của ta !”

 

Bước chân ta khựng lại .

 

“Nếu ta không có người , không có sổ sách, cũng chẳng có bản lĩnh, thì từ ngày bị gả vào Hầu phủ, e rằng ta đã c.h.ế.t đến một vạn lần rồi .”

 

“Nếu không có đạo thánh chỉ ban hôn do ngươi tính kế năm đó, ta cần gì phải liều mạng đến cửu t.ử nhất sinh mới đòi được một câu công đạo như hôm nay.”

 

“Thay vì chắn đường ta , chi bằng tự nghĩ xem mình phải tìm đường sống thế nào đi .”

 

Thân hình Giang Ngọc Dao lảo đảo, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...