VU YỂU/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

18

 

Lúc hồi phủ, Mặc Vân Chiêu đã theo Giang Ngọc Dao đến Hoài Vương phủ.

 

Mượn Giang Ngọc Dao làm bậc thang, Mặc gia đang ngày một suy vi kia muốn trèo lên công lao tòng long.

 

Nhưng phần công lao ấy , ta cũng muốn .

 

Chuyện trong ngự hoa viên đêm nay đã bị Công chúa truyền đi đến mức sôi sùng sục.

 

Việc Hoài Vương câu danh câu lợi, mượn hoa cúng phật, dùng tiền của người khác để thu mua lòng người , khiến Hầu phủ khuynh gia bại sản, đã bị Ninh Vương trong đêm dâng thẳng lên long án.

 

Mà câu “mù cưới câm gả” kia , lại càng xé toang lời dối trá rằng Võ An Hầu si tình với ta đến tận xương tủy.

 

Hắn không yêu ta .

 

Nhưng bọn họ lại cứ muốn hắn cưới ta .

 

Thứ bọn họ muốn cưới, rốt cuộc là ta , hay là túi tiền của Vu gia ta ?

 

Hầu phủ khuynh gia bại sản để trợ giúp Hoài Vương.

 

Vậy túi tiền ấy là vì ai mà đến, đã rõ rành rành không cần nói thêm nữa.

 

Ngồi trong xe ngựa, ta lặng lẽ tính toán. Chó cùng rứt giậu, đến lúc bị dồn đến đường cùng, ắt sẽ là cảnh cá c.h.ế.t lưới rách.

 

Chỉ là không biết , ngày ấy còn phải chờ bao lâu nữa.

 

Mặc Vũ Nhu tựa vào gối mềm, giọng điệu như đã mất hết hy vọng mà cất lời:

 

“Ta biết ngươi đang lợi dụng ta .”

 

Ta bỗng mở choàng mắt ra .

 

Nàng ta nhìn ta :

 

“Hai nha đầu bên cạnh ngươi, trong mắt không chứa nổi hạt cát, sao có thể dễ dàng để ta bước vào thư phòng của ngươi được . Là ngươi cố ý để ta nghe thấy những lời ấy , cũng là ngươi cố ý hôm nay dẫn ta nhập cung, để ta trở thành con d.a.o ngươi dùng g.i.ế.c Giang Ngọc Dao.”

 

Ta rũ mắt xuống:

 

“Vậy vì sao ngươi lại chịu giúp ta ?”

 

Nàng ta khẽ cong môi, nước mắt theo đó lăn xuống:

 

“Ngươi nói đúng, làm sai thì phải nhận.”

 

“Chuyện hôn sự của ta , huynh ấy vốn dĩ có thể tranh thủ. Nhưng vì muốn giúp Giang Ngọc Dao bịt miệng đám đông, huynh ấy đã nhận hết.”

 

“Ta có thể không gả, nhưng huynh ấy lại vì muốn thay Hoài Vương lôi kéo lòng người , vội vã định cho ta một mối hôn sự với lão tướng quân đã c.h.ế.t hai đời phu nhân.”

 

“Hầu phủ có tốt đến đâu , cả đời ta cũng đã bị hủy rồi . Vậy rốt cuộc hắn đang mưu cầu tiền đồ phú quý cho ai? Ta không cam tâm. Thứ ta không có được , hắn cũng đừng hòng có .”

 

Tỉnh ngộ rồi , thì vẫn chưa muộn.

 

Đường vẫn ở dưới chân, chỉ cần còn chịu bước tiếp, nơi nào cũng có thể là tiền đồ.

 

19

 

Mặc Vân Chiêu trở về trong đêm khuya.

 

Lần đầu tiên đến gõ cửa chính viện, lại bị chặn ngoài cửa.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Lúc nên đến thì hắn không đến, vậy cả đời này cũng không cần đến nữa.

 

Hắn ăn một bữa canh cửa đóng then cài, mất mặt đến mức cả viện đều biết , bộ dạng xám xịt chật vật.

 

Ta chẳng bận tâm.

 

Sáng sớm hôm sau , ta ôm sổ sách, dẫn theo hạ nhân, cầm khế vay, dọn cả ghế thái sư ra ngồi chờ ngay trước cổng lớn Hầu phủ.

 

Chờ người của Hoài Vương phủ mang bạc đến.

 

Mặc Vân Chiêu đến ngăn cản.

 

Tờ khế vay trong tay ta liền ném thẳng lên mặt hắn :

 

“Ba ngày trước , khoản trả nợ đầu tiên đã phải nhập sổ rồi . Ta chưa cho người đến tịch thu phủ đệ , ấy đã là nể mặt chàng lắm rồi .”

 

“Đừng lấy thể diện của ta đi chùi dưới đế giày của chàng . Để chuyện ầm đến quan phủ, sẽ rất khó coi.

 

Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, bị sống đao trong tay Thanh Nguyệt ép lùi sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/12.html.]

 

Xấp ngân phiếu kẹp giấy trắng để qua mặt cho có lệ, là thứ bọn họ đã thương lượng từ tối qua.

 

Hoài Vương dùng uy áp, Mặc Vân Chiêu dùng ép buộc, một nữ nhi thương hộ như ta đáng lẽ chỉ có thể cúi đầu nhẫn nhịn.

 

Nhưng ta đã ngồi ngay trước cổng lớn Hầu phủ.

 

Sau lưng là vô số đôi mắt đang chờ xem kết cục.

 

Bởi vậy , sống lưng ta thẳng tắp.

 

Tên quản sự đến trả bạc ngẩng đầu vênh váo, đầy vẻ kiêu căng.

 

Thế nhưng vừa chạm phải cảnh tượng trước cổng Hầu phủ đã chật kín dân chúng đứng xem, trong ba tầng ngoài ba tầng, hắn liền hoảng hốt quay đầu bỏ chạy, chật vật đến mức suýt đ.á.n.h rơi cả giày.

 

Nửa canh giờ sau , hắn lại quay trở về.

 

Lần này , thái độ đã thành kính hơn hẳn.

 

Một chiếc hộp sơn đen được dâng lên, bên trong đặt đầy ngân phiếu.

 

Bích Châu bước tới nhận lấy.

 

Nữ kế toán ôm bàn tính, ngón tay lướt qua hạt châu nghe lách cách không ngớt.

 

Đối chiếu từng khoản với khế vay, đếm từng tờ ngân phiếu, kiểm từng món một, rồi ghi chép từng khoản nhập kho.

 

Số lần đối chiếu nhiều đến mức khiến người ta hoa mắt, số bạc lớn đến mức khiến người ta líu lưỡi, còn độ hào phóng của Hầu phủ thì càng làm ai nấy phải tặc lưỡi kinh ngạc.

 

Đợi đến khi lật hết sổ sách, mấy nữ kế toán đều ôm bàn tính đứng yên tại chỗ, chờ ta lên tiếng.

 

Mặc Vân Chiêu cất lời:

 

“Giờ thì hài lòng chưa ? Còn không mau đi chuộc lại đám cửa hiệu của Hầu phủ ta .”

 

Ta vừa nâng tay lên, Bích Châu đã mang khế cầm cố đến trước mặt:

 

“Không cần đi nữa. Chủ nợ lớn nhất của Hầu phủ, chính là tiểu thư nhà ta đang ngồi ở đây.”

 

Mặc Vân Chiêu cứng người tại chỗ:

 

“Chủ nợ là nàng? Nếu vậy thì vì sao …”

 

“Thiếu nợ trả tiền, ấy là lẽ đương nhiên. Hầu gia sẽ không cho rằng, chỉ vì cưới ta vào cửa, hủy mất cả đời ta , mà còn có thể kéo theo cả thương hành Vu gia xuống nước cùng Hầu phủ chứ?”

 

Trong mắt Mặc Vân Chiêu dường như có thứ gì đó vỡ vụn.

 

Ta coi như không thấy.

 

Ta quay sang dặn quản sự:

 

“Số bạc mặt còn dư là hai trăm bốn mươi sáu lượng, một đồng cũng không được thiếu, ghi hết vào sổ của Hầu phủ.”

 

Bích Châu lè lưỡi, giục giã:

 

“Mau lên mau lên, đó đều là thân gia tính mạng của Hầu phủ đấy.”

 

Một câu “ thân gia tính mạng” ấy như nện thẳng vào người Mặc Vân Chiêu, khiến hắn đứng cũng không vững.

 

Ta đứng dậy:

 

“Sổ sách đã thanh!”

 

Sổ nợ của ta đã thanh toán xong, nhưng Hầu phủ và Hoài Vương phủ thì lại bắt đầu loạn cả lên.

 

20

 

Hoài Vương không trả nổi tiền mua chiến mã, bị người ta chặn ngay trước phủ để đòi nợ.

 

Đúng lúc Hoài Vương không có mặt, Giang Ngọc Dao lại không nghe khuyên can, vì muốn bịt miệng người bán, một trận bản t.ử đ.á.n.h xuống liền làm ra án mạng.

 

Ninh Vương chớp lấy thời cơ hiếm có ấy , từng bản tấu từng bản tấu một dâng lên, tham tấu đến mức Hoài Vương ứng phó không xuể.

 

Đường đường là Hoài Vương phủ mà lại đến nỗi không trả nổi tiền mua ngựa, vậy bạc của hắn rốt cuộc đã chảy đi đâu ?

 

Lại có tin đồn truyền ra , nói Hoài Vương âm thầm cất giấu binh giáp, mang lòng bất chính.

 

Một chồng tấu sớ nện xuống, đập Hoài Vương đến mức mặt mày xám xịt.

 

Hoài Vương đem hết lửa giận trút cả lên đầu Giang Ngọc Dao.

 

Mấy roi quất xuống, nàng ta liền mất đi nửa cái mạng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...