VU YỂU/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ninh Vương cười nhạo hắn , nói hắn không nên mưu tính tiền bạc của nữ nhi thương hộ, cuối cùng lại thành ra mất cả chì lẫn chài.

 

Một kẻ là chân tiểu nhân tâm ngoan thủ lạt, một kẻ là ngụy quân t.ử nhân nghĩa giả dối.

 

Hai bên triệt để xé rách mặt nạ, trong ngoài triều đình đ.á.n.h nhau đến long trời lở đất, không ai chịu nhường ai.

 

Bệ hạ bị chọc tức đến mức thổ huyết, nằm liệt không dậy nổi.

 

Quý phi muốn vào hầu bệnh, lại bị bệ hạ ngăn ngoài cửa điện.

 

Ninh Vương phụng chỉ nhập cung, trong lòng nắm chắc phần thắng.

 

Hoài Vương ngồi không yên nữa.

 

Mặc Vân Chiêu vì muốn giúp bạch nguyệt quang lập công chuộc tội, đã canh giữ bên cạnh Hoài Vương suốt ba ngày, chưa từng trở về phủ.

 

Công chúa vuốt ve cây trường thương bọc giáp bạc trong tay, giọng như lưu luyến mà hỏi ta :

 

“Chiến giáp của bản cung nói , nó đã đợi rất lâu rồi .”

 

“Vu Yểu, chúng ta sắp thắng rồi , phải không ?”

 

Ta khẽ cong môi cười nhạt:

 

“Chúng ta thắng rồi , còn bọn họ thì vẫn chưa .”

 

“Điện hạ, hãy đứng cao thêm một chút, lại cao thêm một chút nữa. Cao đến mức để tất cả mọi người đều nhìn thấy, trên quyền bính đang đứng là một nữ t.ử không gì cản nổi. Cao đến mức để tất cả mọi người đều nhìn rõ bộ dạng của chúng ta .”

 

21

 

Đêm ấy , trước khi rời phủ, Mặc Vân Chiêu đã đến thư phòng.

 

Ánh trăng lạnh như đao, gọt đến mức gương mặt hắn trắng bệch không còn chút huyết sắc.

 

Hắn nói :

 

“Ta vốn cho rằng nàng ấy chỉ là muốn tránh hiềm nghi, cầu chút ân sủng, giành một con đường sống. Ta không hề biết thứ nàng ấy muốn là thương hành của Vu gia!”

 

Ta ngước mắt nhìn hắn :

 

“Giờ thì chàng đã biết rồi . Nhưng rốt cuộc chàng vẫn chọn bảo vệ nàng ta , lại còn đến ép ta phải chọn phe.”

 

Bóng tàn dưới hành lang bị ánh trăng đẩy hắt lên gương mặt hắn .

 

Đè đến mức hàng mi dài của hắn cũng rũ xuống:

 

“Ta nợ nàng ấy .”

 

“ Nhưng ta đâu có nợ chàng !”

 

Hắn bị ta ép đến mức lúng túng, ngay cả giọng nói cũng hạ thấp xuống:

 

“Ta không ép nàng. Chỉ là đứng ở vị trí này , ta có nỗi khó xử của ta , cũng có những chuyện thân bất do kỷ.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta đặt cuốn sổ sách xuống bàn:

 

“Lão Hầu gia minh triết giữ mình , bốn bề gây thù chuốc oán, chẳng lẽ không khó xử?

 

Đại gia lấy mạng mình giữ lấy thanh danh cho cả phủ, chẳng lẽ không khó xử?

 

Sao đến lượt Hầu gia, lựa chọn đứng về phe nào là do chính mình chọn, mà lại thành ra nỗi khó xử rồi ?”

 

“Cái gọi là thân bất do kỷ của chàng , chẳng lẽ là giẫm nát gia huấn của lão Hầu gia, chà đạp khí cốt của đại gia, hy sinh toàn bộ nữ quyến trong Hầu phủ, để đổi lấy vinh quang cao cao tại thượng cho riêng mình sao ?”

 

“Mặc Vân Chiêu, chàng thật khiến ta khinh thường.”

 

Đồng t.ử Mặc Vân Chiêu chấn động mạnh:

 

“Ninh Vương đã bức c.h.ế.t đại ca ta , ta đứng về phía Hoài Vương để báo thù rửa hận thì có gì sai?”

 

“Chàng có đại ca, chẳng lẽ người khác không có đại ca sao ? Lúc tham ô ngân lượng cứu tế, khiến x.á.c c.h.ế.t đói đầy đồng, đã có biết bao đại ca, cha mẫu thân , con cái của người khác phải c.h.ế.t?”

 

“Lúc dùng thủ đoạn sấm sét ép quan viên đứng về phe mình , những kẻ oan uổng c.h.ế.t trong lao ngục kia , lại có bao nhiêu người là huynh trưởng, là đệ đệ , là lang quân, là phu quân của người khác?”

 

“Nếu đại ca chàng dưới suối vàng biết được rằng chàng đang giẫm lên đầu lâu của những vị huynh trưởng nhà người khác, từng bước từng bước leo lên đỉnh núi tội ác, vung đao báo thù cho huynh ấy , thì dù có c.

h.ế.t, huynh ấy cũng không thể nhắm mắt được .”

 

“Đủ rồi !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/13.html.]

Hai mắt Mặc Vân Chiêu đỏ ngầu.

 

“Ngươi không xứng nhắc đến huynh ấy .”

 

“Vu Yểu, ngươi sẽ hối hận vì lựa chọn ngu xuẩn đứng ngoài xem cuộc vui trong đêm nay.”

 

Hắn siết c.h.ặ.t thanh lợi nhận bên hông, sải bước lớn ra khỏi phòng.

 

Hắn sai rồi .

 

Ta đã sớm lấy thân nhập cục, chưa từng khoanh tay đứng ngoài.

 

Chỉ là người được ta chọn, chưa bao giờ là hắn .

 

22

 

Đêm ấy , trong cung đại loạn, m.á.u chảy thành sông.

 

Khi tiếng chuông sớm vang lên, tin tức Ninh Vương bị g.i.ế.c, Hoài Vương mưu phản, rồi bị Đại công chúa xoay chuyển càn khôn, c.h.é.m c.h.ế.t ngay dưới chân cung tường, đã truyền khắp kinh thành, người người đều biết .

 

Người nàng dẫn theo, chính là đội thân vệ tinh nhuệ cùng bộ hạ cũ của Tiên hoàng hậu, được nuôi bằng bạc của ta .

 

Kẻ khiến Hoài Vương phủ bị tịch biên, cả nhà vào ngục, là nàng, mà thứ nàng nắm trong tay lại chính là ngọc tỷ đế vương.

 

Hoàng đế đã nguy như chỉ mành treo chuông.

 

Mạng sống của cả nhà Hoài Vương cùng tám mươi bốn nhân khẩu trong phủ Ninh Vương, đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập ông ta .

 

Đại công chúa chẳng nói thêm nửa lời.

 

Đế vương liền đem thánh chỉ sắc phong nàng làm Hoàng thái nữ, cùng chiếu thư nhường ngôi, đồng loạt đặt trước mặt bá quan văn võ.

 

Có kẻ không phục:

 

“Từ xưa đến nay ngôi đế chỉ truyền nam không truyền nữ, nữ t.ử lâm triều là trái với tổ chế lễ pháp, thần…”

 

Hắn còn chưa nói hết câu, đầu đã bị Công chúa vung một đao c.h.é.m phăng.

 

Cái đầu kia như quả cầu lăn lông lốc, lăn đến tận dưới chân vị đại thần vẫn còn đang há miệng chưa khép lại .

 

Công chúa nắm thanh đao còn nhỏ m.á.u, mắt nhìn quần thần như hổ rình mồi:

 

“Kháng chỉ bất tuân, c.h.ế.t!”

 

“Người tiếp theo là ai?”

 

Mũi đao lạnh buốt lướt qua từng khuôn mặt trong điện.

 

Quần thần cả triều lặng như ve sầu mùa đông, không ai dám hé răng.

 

Nắm hoàng quyền trong tay, đứng trên vạn người , nàng đã thành công rồi .

 

Khi tin tức truyền vào Hầu phủ, thân thể m.á.u thịt be bét của Mặc Vân Chiêu vừa được khiêng qua cửa.

 

Trong hoàng đình đêm qua, ngay khoảnh khắc Công chúa hiện thân , hắn đã lập tức hiểu ra tất cả.

 

Cũng hiểu rằng chính lựa chọn của mình đã đẩy Hầu phủ lên một con đường không lối quay về.

 

Đao của phụ thân , giáp trụ của huynh trưởng, cùng tính mạng cả phủ, từng thứ một đè nặng lên vai hắn đến nghẹt thở.

 

Cho nên, khi Hoài Vương giơ tay hô lớn, muốn cùng Công chúa quyết một trận ngươi c.h.ế.t ta sống, hắn đã bất ngờ trở tay đ.â.m một đao từ phía sau , xuyên thẳng qua eo sau của Hoài Vương.

 

Đáng tiếc hắn quay đầu quá muộn, bốn phía đều bị vây g.i.ế.c, hai chân bị c.h.é.m đứt, trên người trúng liền mấy đao, rồi bị quẳng bên bờ sông hộ thành.

 

Mãi đến lúc này , chỉ còn sót lại một hơi tàn, hắn mới được người ta khiêng về Hầu phủ.

 

Thái y xem đi xem lại , cuối cùng chỉ đành tiếc nuối lắc đầu.

 

Lão phu nhân phun ra một ngụm m.á.u, được hạ nhân đỡ ngồi xuống ghế thái sư, chậm rãi vuốt n.g.ự.c thuận khí.

 

Bích Châu cố nén vẻ mừng rỡ mà nhìn ta , ta khép mắt lại , chậm rãi gật đầu.

 

Nàng ta như được đại xá, lao vọt ra khỏi viện, lập tức sai người chuẩn bị hậu sự.

 

Mặc Vân Chiêu gọi ta :

 

“Vu Yểu!”

 

Ta bước đến trước mặt hắn .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...