Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trên gương mặt hắn đã phủ một tầng t.ử khí:
“Ngươi thắng rồi .”
Ta khẽ cười một tiếng:
“Thắng chàng , hay thắng một cái Hầu phủ chỉ còn cái xác rỗng? Mặc Vân Chiêu, chàng xem nhẹ ta quá rồi .”
Hắn bật cười , m.á.u từ khóe môi tràn ra :
“Một Hầu phủ rỗng xác thì cũng không thuộc về nàng. Ta đã hứa với đại ca, Hầu phủ này phải để lại cho A Yến. Vu Yểu, sổ sách của nàng có tính kỹ đến đâu , rốt cuộc cũng có lúc tính sai.”
Ta bật cười khẽ:
“Thật sao ? Hầu gia sao biết mình không phải là kẻ nói lời quá sớm?”
Sắc mặt hắn cứng lại , ngoài cửa bỗng truyền vào một tiếng khóc thét the thé:
“Cho ta vào ! Trong bụng ta mang cốt nhục của Hầu gia, kẻ nào dám cản ta !”
Mí mắt Mặc Vân Chiêu giật mạnh.
Là quả tẩu của hắn , Tô Phù Âm.
23
Tô Phù Âm giằng khỏi sự kìm giữ của đám hạ nhân, xông thẳng vào trong.
Nàng ta khóc lóc nhào đến bên giường Mặc Vân Chiêu:
“Nhị lang, thiếp có cốt nhục của chàng rồi , thiếp mang nó đến gặp chàng đây.”
Trên mặt Mặc Vân Chiêu tràn đầy kinh hãi.
“Sao nàng có thể m.a.n.g t.h.a.i con của ta ?”
Nàng ta vuốt vuốt phần bụng hơi nhô lên, cố ý ngẩng cằm về phía ta mà khoe khoang:
“Hôm ấy chàng dẫn A Yến đến thăm thiếp , ở trong thiền viện của thiếp suốt cả một ngày, chàng quên rồi sao ?”
Mặc Vân Chiêu ho sặc sụa không ngừng, toàn thân run rẩy:
“Ta không có …”
“Chàng có !”
Tô Phù Âm đáp chắc như đinh đóng cột.
“A Yến đã tận mắt nhìn thấy thiếp bước ra từ phòng chàng .”
Lời nàng ta vừa dứt, ta bỗng bật cười thành tiếng.
“Ngươi cười cái gì?”
Tô Phù Âm hung hăng trừng mắt nhìn ta .
Ta gõ gõ vào bệnh án mà thái y vừa viết xong trên bàn, chậm rãi nhấn từng chữ:
“ Nhưng Hầu gia… lại rất khó có con.”
“Không thể nào!”
Nàng ta như phát điên, chộp phắt lấy mạch án.
“Hôm nay chẩn bệnh, sao có thể khẳng định rằng bốn tháng rưỡi trước chàng đã không thể sinh con? Ngươi rõ ràng là muốn hại c.h.ế.t cốt nhục của Hầu gia!”
Gương mặt nàng ta dữ tợn đến méo mó.
Nhưng càng lật mạch án, nàng ta càng kinh hãi trong lòng.
Đêm đại hôn ấy , trong chén rượu hợp cẩn, ta đã sớm hạ tuyệt tự d.ư.ợ.c.
Ta muốn quyền của Hầu phủ, mà thứ hài t.ử ta không muốn sinh ra , thì kẻ khác cũng đừng hòng sinh được .
Mạch án đã ghi chép tình trạng thân thể của Mặc Vân Chiêu từ nửa năm trước .
Thái y là người của ta , hắn chỉ phụ trách ghi chép đầy đủ vào sổ.
Còn chân tướng ư, Mặc Vân Chiêu không hỏi, ta cũng chẳng nhắc.
Tô Phù Âm hoàn toàn suy sụp:
“Sao… sao có thể như vậy …”
Lão phu nhân bị hết tin dữ này đến tin dữ khác nện xuống đến mức ngây người như tượng gỗ.
Ta liền thong thả hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vu-yeu/14.html.]
“Chiêu này , lão phu nhân chẳng thấy quen mắt hay sao ?”
“Đại gia vừa mới nhập linh đường, Tô Phù Âm đã ôm bụng bước vào phủ.”
“Nàng
ta
cũng lôi Vũ Nhu
muội
muội
ra
làm
chứng, ép cho bằng
được
chuyện
đã
có
da thịt với đại gia, cùng
thân
phận của đứa bé trong bụng.
”
Sắc mặt Mặc Vũ Nhu thoắt cái hoảng loạn:
“Ta… ta chỉ nhìn thấy đại tẩu tẩu vừa khóc vừa chạy ra khỏi thư phòng thôi. Khi ấy tóc nàng ta rối bời, tay còn ôm c.h.ặ.t vạt áo. Đại phu cũng nói t.h.a.i nhi lớn nhỏ không sai biệt mấy so với ngày hôm đó. Ta… ta chỉ là nói thật mà thôi.”
Ta bật cười : “Lại là nhìn thấy ở ngoài cửa.”
Rồi giọng ta chợt lạnh xuống:
“Nếu không phải Hầu gia vô duyên với con nối dõi, lại còn có mạch án làm chứng, thì hôm nay cái t.h.a.i trong bụng nàng ta , dù Hầu gia có không muốn nhận, cũng vẫn phải nhận.”
Toàn thân lão phu nhân run lên bần bật:
“Đại lang nhà ta giữ mình trong sạch, xưa nay chưa từng gần nữ sắc, sao có thể làm nhục một nha hoàn hầu hạ trước mặt ta được ?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mắt bà ta đột ngột trợn lớn:
“A Yến thân thể yếu ớt, dung mạo lại thô kệch, tính nết ngang ngạnh khó dạy, chẳng có lấy một chỗ nào giống đại lang nhà ta . Ngươi… ngươi đã lừa ta khổ quá rồi !”
“Người đâu , kéo con tiện nhân này ra ngoài, đ.á.n.h c.h.ế.t bằng loạn côn cho ta ! Đối ngoại chỉ cần nói là đột t.ử mà c.h.ế.t!”
Tô Phù Âm hoảng loạn.
Nàng ta nhào đến bên giường Mặc Vân Chiêu:
“Nhị lang, cứu thiếp ! Đứa bé trong bụng thiếp thật sự là con của chàng , chàng tin thiếp đi , chàng tin thiếp đi mà!”
Mặc Vân Chiêu đau đớn nhắm nghiền mắt lại , từng chữ thốt ra lạnh lẽo đến tận cùng:
“Kéo ra ngoài!”
Hạ nhân bịt miệng Tô Phù Âm lại , lôi nàng ta ra khỏi cửa.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên từng tiếng nện nặng nề của gậy gộc giáng xuống da thịt.
24
Nửa chén trà sau , Thanh Nguyệt vào bẩm:
“C.h.ế.t rồi .”
“Lúc t.h.i t.h.ể bị kéo ra ngoài, vừa hay đụng phải đại thiếu gia. Hắn… hắn sợ đến ngất lịm đi .”
Bàn tay Mặc Vân Chiêu khẽ run lên.
Ta ép khóe môi xuống:
“Bẩm với lão phu nhân một tiếng, bà ấy sẽ biết phải xử trí thế nào.”
Mặc Vân Chiêu chậm rãi mở mắt ra :
“Nàng đã sớm tính toán cả rồi ư? Chỉ đợi đến hôm nay mới quét sạch mọi chướng ngại, bởi vì thứ nàng muốn chỉ là quyền của Hầu phủ?”
Ta khẽ thở ra một hơi :
“Ta làm sao tính được chàng sẽ vì bảo vệ quả tẩu mà khiến ta mất mặt ngay trong đêm tân hôn?
Làm sao tính được chàng sẽ vì che chở bạch nguyệt quang mà trở mặt với ta ngay ngày thứ hai sau đại hôn?
Làm sao tính được mỗi khi ta bị người ta tính kế, chàng lại luôn đứng chắn trước mặt kẻ ác, ép ta phải nuốt nhục cho yên chuyện?”
Hắn há miệng phun ra một ngụm m.á.u lớn, nghẹn cứng không nói được lời nào.
Ta tiếp tục:
“Mỗi một ngã rẽ, chàng đều có thể chọn lại . Chỉ tiếc là mỗi một lần , chàng đều chọn hy sinh nữ nhi thương hộ nhỏ bé chẳng đáng nhắc đến này .”
“Chàng có chí lớn của chàng , còn nỗi ấm ức của nữ t.ử chẳng qua chỉ là hai giọt nước mắt chua xót, nhẹ đến mức không đáng nhắc.”
“Cho nên, chàng c.h.ế.t trong chính sự tự cho là đúng của mình .”
Mặc Vân Chiêu đột ngột phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn , khép lại món nợ cuối cùng:
“Lúc Hoài Vương nhập cung, Ninh Vương đã rút củi dưới đáy nồi, phái người g.i.ế.c thẳng vào Hoài Vương phủ.”
“Giang Ngọc Dao bị loạn đao c.h.é.m c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể bị ném ra bãi tha ma.”
“Ta vẫn luôn rất hiếu kỳ. Đại ca chàng võ nghệ đầy mình mà còn bỏ mạng tại chỗ, vậy một nữ t.ử yếu đuối như nàng ta , rốt cuộc làm sao có thể cứu được chàng khỏi lưỡi đao của t.ử sĩ?”
“Là nàng ta cứu chàng , hay là nàng ta tính kế chàng ?”
Chaporia
Bình Luận (0)