20px

Rồi một tiếng “choang!” vang lên.

Chiếc ly rơi vỡ dưới sàn, âm thanh sắc lạnh vang vọng cả căn phòng.

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía cửa.

Và ở đó, là Bùi Cảng.

Anh đứng xa xa nhìn tôi, ánh mắt giao nhau trong không khí nặng nề, người đàn ông vốn luôn lạnh lùng và cứng rắn, giờ đây lại mang một nét cô quạnh và hoang mang hiếm thấy.

Chiều hôm đó, anh dùng danh nghĩa bên A, ép tôi đi ăn với anh.

Anh nắm chặt ly thủy tinh, giọng khàn, như thể đang cố nuốt xuống nỗi đau nào đó:

“Suốt một năm qua, anh đối xử với em rất tệ phải không?”

Hàng mi anh dài, run run như cánh bướm.

“Là lỗi của anh. Anh đã không biết giữ khoảng cách đúng mực với người khác phái.”

“Nhưng bây giờ, anh đã cho Nhậm Tư Nghi nghỉ việc.”

“Anh không phản bội em, em không thể vì mấy chuyện đó mà kết tội anh như vậy được.”

Anh dừng lại một chút, cố nở nụ cười nhẹ như chẳng có gì:

“Anh cũng biết, giữa em và Simon chắc chẳng có gì cả, đúng không?”

Thì ra trên đời này, thật sự không tồn tại cái gọi là đồng cảm.

Chỉ khi chính mình bị ném giữa cơn bão tuyết, mới hiểu được cái lạnh ấy đau đớn đến nhường nào.

Tôi nhìn anh, bình thản đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng tôi không muốn kéo Simon vào chuyện giữa chúng tôi.

Tôi chỉ nói:

“Không quan trọng.”

Bùi Cảng nhướng mày, giọng bỗng cao vút, cố đè nén mà vẫn không che nổi sự bối rối:

“Không quan trọng? Lại là không quan trọng? Vậy trong mắt em, cái gì mới là quan trọng?!”

Âm lượng của anh khiến mọi người trong quán cà phê đều quay lại nhìn.

Tôi chưa từng thấy anh mất kiểm soát đến vậy, người đàn ông từng luôn chỉnh tề, chuẩn mực từ đầu đến chân, giờ lại run run vì giận dữ và sợ hãi.

Cuối cùng, anh siết chặt nắm tay, cố lấy lại bình tĩnh.

Giọng khàn đặc, run như người đang cố bấu víu vào niềm hy vọng cuối cùng.

Anh lấy ra từ túi áo cặp nhẫn đôi mà tôi từng để lại.

Chiếc nhẫn sáng lạnh trong lòng bàn tay anh, như con bài cuối cùng trên bàn cược.

“Em từng nói, chỉ cần có thể đổi cặp nhẫn này thành nhẫn cưới, thì lời hứa của em với anh sẽ vĩnh viễn không thay đổi.”

“Chúng ta quay về đi, rồi kết hôn, được không?”

Anh biết rõ hơn ai hết tôi đã từng rất muốn gả cho anh.

Nhưng anh từng nói:

“Công ty cấm yêu đương nơi công sở, anh sẽ công khai khi đến thời điểm thích hợp.”

Và vì câu đó, tôi đã lặng lẽ làm người yêu trong bóng tối suốt nhiều năm.

Năm này qua năm khác, vẫn chờ, vẫn tin, vẫn hy vọng.

Tôi từng tủi thân đến mức vừa dọn dẹp nhà vừa lẩm bẩm:

“Đợi đến ngày em ngoi lên làm bà chủ, em sẽ dọa mấy đồng nghiệp trong công ty nhất là La Chấn kia c.h.ế.t khiếp cho xem.”

Rồi giọng chùng xuống, nhỏ như hơi thở:

“Bùi Cảng… năm này qua năm khác, anh nói chờ đến lúc thích hợp rốt cuộc là khi nào mới tới?”

Thế mà giờ đây, khi nghe thấy lời cầu hôn mà mình từng mơ suốt bao năm, trong lòng tôi lại không dấy lên nổi một gợn sóng.

Tôi đối diện ánh mắt tha thiết của anh, bình tĩnh nhận lấy chiếc nhẫn từ tay anh, rồi chậm rãi nói:

“Kỷ niệm sáu năm, tôi đã gọi cho anh rất, rất nhiều cuộc điện thoại mà anh chẳng bắt máy.”

Bùi Cảng vội vàng lên tiếng, giọng gấp gáp:

“Mấy hôm đó anh ngủ lại ở văn phòng, Nhậm Tư Nghi có mang đồ đến cho anh… nhưng bọn anh không có gì cả, thật sự…”

Câu nói của anh nghẹn lại giữa chừng, như một con thú bị bóp nghẹt cổ họng.

Vì tôi đã nhẹ nhàng nói:

“Đêm đó, tôi suýt bị La Chấn cưỡng hiếp.”

Sắc m.á.u trong mặt anh lập tức rút sạch.

Anh tái nhợt, đôi môi mấp máy mấy lần, nhưng không thốt ra được dù chỉ một lời.

Tôi nói tiếp, giọng hờ hững:

“May mà có người qua đường cứu kịp.”

Tôi nghĩ, có lẽ tôi vẫn nhân từ hơn anh.

Trước đây, tôi từng khóc lóc, gào thét, tuyệt vọng, vậy mà anh chẳng buồn nói với tôi một lời giải thích.

Còn giờ, tôi mệt rồi.

Tôi có cuộc sống của riêng mình.

Tôi chỉ muốn kết thúc cho rõ ràng.

“Thật ra, đêm đó tôi hận anh lắm.”

“Hận sự lạnh lùng, hờ hững của anh.”

“Nhưng nghĩ kỹ lại, điều tôi hận nhất là chính mình, hận cái tôi yếu đuối, nhỏ bé khi ở cạnh anh.”

Hóa ra, chỉ cần mở miệng thốt ra hết những điều từng nghẹn trong lòng, nhìn người kia vì mình mà bối rối, đau đớn, tan nát, cảm giác ấy lại… bình thản đến lạ.

Nhưng đến cuối cùng, tình yêu này chẳng có ai thắngchỉ có hai kẻ đều thua.

Tôi nói hết lòng mình, giống như dùng d.a.o m.ổ x.ẻ n.g.ự.c ra, để lộ trái tim trần trụi.

“Thật ra, thứ khiến chúng ta tan vỡ không phải là Nhậm Tư Nghi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...