20px

“Bùi Cảng, ở bên anh… tôi thấy rất mệt.”

“Anh cho tôi cảm giác rằng: không có tôi, anh vẫn có thể chọn bất cứ ai khác.”

“Tôi đã cố gắng, đã nỗ lực, đã lo được lo mất.”

“Đến cuối cùng, tôi mới hiểu, sự công nhận tôi mong có, không nên đến từ anh, mà phải đến từ chính tôi.”

“Trước kia, tôi từng nghĩ không có anh, tôi sẽ không sống nổi.”

“Nhưng hóa ra, không có anh… tôi sống còn tốt hơn.”

Khi lời cuối cùng buông xuống, Bùi Cảng chỉ c.h.ế.t lặng, ánh mắt đầy bi thương, trống rỗng nhìn tôi.

Và rồi anh nhìn tôi ném chiếc nhẫn ra ngoài cửa sổ.

Ánh bạc của nó rơi xuống, vẽ thành một đường sáng mảnh như vệt sao tàn.

Anh vẫn im lặng.

Không nói một lời.

Sau buổi nói chuyện hôm đó, Bùi Cảng không còn xuất hiện ở công ty tôi nữa.

Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, là khi dự án đi đến giai đoạn nghiệm thu.

Simon đưa tôi đi với tư cách bên B, và Bùi Cảng, đương nhiên, là bên A.

Simon vốn là người đàn ông rất lịch thiệp.

Sau khi biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Bùi Cảng, anh không ép tôi phải sớm trả lời về chuyện tình cảm, chỉ mỉm cười nói rằng sẽ đợi, đợi tôi giải quyết xong quá khứ của mình.

Trên xe, bầu không khí tĩnh lặng.

Tôi ngồi ở ghế phụ lái, Bùi Cảng ngồi ở hàng ghế sau.

Anh cúi đầu, im lặng suốt quãng đường.

Tôi đã nói rõ ràng đến vậy rồi, mà anh vẫn chọn chìm trong im lặng.

Bùi Cảng chưa bao giờ là kiểu người tự giày vò.

Tôi biết sau dự án này, chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Mùa đông năm ấy ở F quốc lạnh khủng khiếp.

Đêm xuống, trời bất ngờ đổ tuyết lớn.

Mi mắt phải của tôi giật liên hồi, linh cảm xấu khiến tim tôi hơi trĩu nặng.

Tai nạn xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi như ánh chớp.

Bánh xe mất lái, Simon vội đ.á.n.h tay lái sang phải nhưng chiếc xe trượt đi, không còn kiểm soát được.

Cả người tôi va mạnh vào cửa kính.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, một chiếc xe khác lao đến với tốc độ kinh hoàng.

Rồi một luồng hơi thở quen thuộc, lạnh lẽo mà mạnh mẽ, ôm trọn lấy tôi, che chắn tôi khỏi tất cả.

Đầu tôi được anh siết chặt trong lồng ngực, và giữa hai lớp áo, tôi chạm vào một vật cứng lạnh.

Tôi khựng lại, đó là chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn mà tôi từng ném đi.

Trong tiếng va chạm chói tai, tôi nghe thấy giọng anh khàn khàn, run rẩy nhưng kiên định đến cùng cực:

“Tiểu Châu… anh xin lỗi.”

Và rồi, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng trắng xóa của tuyết.

Mở mắt ra lần nữa.

Bùi Cảng vẫn đang được cấp cứu trong phòng chăm sóc tích cực.

Tay trái tôi bị gãy.

Simon đã làm những thao tác cứu hộ tốt nhất có thể cũng là người nhẹ thương nhất trong ba chúng tôi.

Anh đến thăm tôi, vẻ mặt ngượng ngùng.

Tôi không trách anh.

Rốt cuộc trong hoàn cảnh đó, phản xạ tự cứu thân là bản năng đầu tiên của con người.

Chỉ có kẻ điên mới phản xạ đầu tiên là liều mạng cứu người khác.

Tôi ngồi bất động ở cửa phòng chăm sóc tích cực.

Người tới trước là năm vị luật sư từ xa bay đến.

Họ bắt tôi ký lên một đống giấy tờ.

Những chữ chữ tôi đọc chẳng hiểu nhiều.

Duy nhất hai dòng làm tôi hiểu rõ:

Chỉ cần Bùi Cảng thiệt mạng hoặc mất khả năng hành động, toàn bộ tài sản sẽ vô điều kiện thuộc về Lê Châu.

Ngay cả bản thân ông (Bùi Cảng) cũng không có lý do gì để thu hồi.

Tôi ôm mặt, cuối cùng gục xuống mà khóc nức nở.

Anh đã dùng mạng mình để nói yêu tôi, rồi trước mặt sự sống và c.h.ế.t anh bảo xin lỗi.

Tôi thực sự không hiểu.

Làm sao một người vừa có thể yêu một người đến như vậy lại vừa có thể cao ngạo đến mức làm tổn thương người đó?

Một trong những luật sư già hơn người đã chứng kiến Bùi Cảng lớn lên từ nhỏ đã kể cho tôi nghe đầu đuôi, rồi thở dài:

“Việc anh ta dùng Nhậm Tư Nghi để luồn lách là bất đắc dĩ thôi.”

“Bùi Cảng từ nhỏ đã kiêu hãnh, cố chấp.”

“Có lẽ đó là lý do mà cậu ấy thà để cô hiểu nhầm là cậu ấy phản bội, chứ không muốn nói thật với cô.”

“Để cậu ấy lộ ra mặt yếu đuối trước cô, như là như bắt cậu ấy phải c.h.ế.t đi vậy.”

Tay trái tôi cuối cùng cũng được tháo chỉ, nhưng Bùi Cảng vẫn chưa tỉnh lại.

Tôi đến nhà hàng Sunset.

Khi mặt trời dần hạ xuống, ở bàn bên cạnh, có người đang cầu hôn.

Tiếng reo hò ấm áp vang lên khắp nhà hàng, cô gái đỏ mặt, rưng rưng nước mắt, rồi gật đầu nhận chiếc nhẫn giữa tràng pháo tay vui mừng.

Hai người họ rời đi, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc.

Người phục vụ thu dọn bàn, vừa làm vừa khẽ thở dài:

“Lần trước cũng có một người đàn ông cực kỳ đẹp trai bao trọn nhà hàng này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...