Không phải tiếng người.

Không phải tiếng thú.

Giống như cả thành phố đang nổi giận.

Tất cả cửa sổ đồng loạt mở tung.

Tất cả người không mặt cùng quay đầu.

Nhìn về phía tôi.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Tôi vừa làm điều gì đó.

Tôi vừa trả lại tên cho một người.

Và điều đó khiến chủ nhân của thành phố tức giận.

Bóng người đeo mặt nạ vàng trên mái nhà không cười nữa.

Hắn nhìn tôi.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sát ý.

“Ra là vậy.”

“Ngươi khác những người trước.”

Tôi siết chuông đồng.

“Ngươi là ai?”

Hắn nghiêng đầu.

“Người giữ sổ.”

“Người xóa tên.”

“Người thu ký ức.”

“Người hầu của Vong Giả.”

Không khí lập tức lạnh xuống.

Người hầu.

Vậy nghĩa là còn chưa phải Vong Giả thật sự.

Mà chỉ là thuộc hạ.

Tôi nhìn tòa tháp.

Nếu thuộc hạ đã đáng sợ như vậy.

Chủ nhân thật sự mạnh tới mức nào?

Bóng người đeo mặt nạ vàng chậm rãi bước xuống không trung.

Giống như đang đi trên cầu thang vô hình.

Hắn dừng trước mặt chúng tôi.

Khoảng cách chỉ còn chưa tới mười mét.

“Tần Noãn Noãn.”

“Ngươi không nên tới đây.”

Tôi nhìn hắn.

“Ta phải lấy lại mảnh Mệnh Đăng cuối cùng.”

Hắn bật cười.

“Cuối cùng?”

“Ngươi thật sự nghĩ đó là mảnh cuối cùng sao?”

Tim tôi khựng lại.

Hắn tiếp tục.

“Ngươi nghĩ mình đang thu thập Mệnh Đăng.”

“Nhưng ngươi có từng nghĩ…”

“Thứ gì đang thu thập ngươi không?”

Ngọc bội trước ngực đột nhiên nóng rực.

Nóng tới mức đau đớn.

Tôi cúi đầu.

Rồi đông cứng.

Bởi vì trong ánh sáng đỏ của ngọc bội.

Xuất hiện một dòng chữ.

Không phải chữ của Vong Giả.

Không phải chữ máu.

Mà là chữ vàng.

“Đời thứ bảy.”

“Đã tới.”

Bóng người mặt nạ vàng nhìn dòng chữ ấy.

Lần đầu tiên.

Hắn lùi lại một bước.

Giống như sợ hãi.

“Không thể nào…”

“Ngươi tỉnh rồi?”

Ngay khoảnh khắc đó.

Chiếc đèn đỏ trên đỉnh tháp bùng cháy.

Ánh sáng nhuộm đỏ cả Thành Phố Bị Lãng Quên.

Và một giọng nói xa lạ vang lên trong đầu tôi.

Không phải Vong Giả.

Không phải Quỷ Chủ.

Cũng không phải đứa trẻ đời đầu.

Mà là một giọng nói cực kỳ cổ xưa.

“Cuối cùng ta cũng tìm được con.

CHƯƠNG 11

Giọng nói kia xuất hiện trong đầu tôi như tiếng chuông cổ vang lên từ thời xa xưa.

Không lớn.

Không chói tai.

Nhưng ngay khi vang lên, toàn bộ Thành Phố Bị Lãng Quên đều rung chuyển.

Chiếc đèn đỏ trên đỉnh tháp cháy mạnh hơn.

Những người không mặt trên đường đồng loạt quỳ xuống.

Ngay cả bóng người đeo mặt nạ vàng cũng lùi thêm một bước.

Hắn nhìn tôi.

Không.

Chính xác hơn là nhìn ngọc bội trước ngực tôi.

Ánh mắt đầy kinh hãi.

“Không thể…”

“Ngươi đáng lẽ chưa tỉnh.”

Giọng nói cổ xưa lại vang lên.

“Ta chưa từng ngủ.”

Ầm.

Ngọc bội phát sáng dữ dội.

Sáu mảnh Mệnh Đăng đồng loạt cộng hưởng.

Trong khoảnh khắc đó.

Một hình ảnh hiện lên trong đầu tôi.

Không phải ký ức của tôi.

Mà là ký ức của ai đó khác.

Tôi nhìn thấy một vùng đất cổ xưa.

Không có thành phố.

Không có con người.

Chỉ có bóng tối vô tận.

Giữa bóng tối ấy.

Một ngọn đèn đỏ đang cháy.

Rất lớn.

Lớn hơn cả ngọn núi.

Ánh sáng của nó soi sáng thế giới.

Và bên dưới ngọn đèn.

Có một người ngồi.

Không nhìn rõ mặt.

Không nhìn rõ giới tính.

Chỉ biết người đó đang nhìn xuống nhân gian.

Sau đó.

Người ấy cất giọng.

“Mệnh.”

Một chữ đơn giản.

Ngay lập tức vô số sinh linh xuất hiện.

Rồi người đó nói tiếp.

“Nhân.”

Nhân quả sinh ra.

“Sinh.”

Sự sống xuất hiện.

“Tử.”

Cái chết xuất hiện.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hình ảnh tan biến.

Tôi mở mắt.

Thấy mình vẫn đứng giữa Thành Phố Bị Lãng Quên.

Nhưng tất cả mọi người đang nhìn tôi.

Anh cả đỡ lấy vai tôi.

“Noãn Noãn!”

Tôi chớp mắt.

“Em không sao.”

Anh ba nhìn màn hình đo trong tay.

Giọng run run.

“Không…”

“Không phải không sao.”

Anh chỉ vào ngọc bội.

Tôi cúi đầu.

Rồi đông cứng.

Bởi vì sáu mảnh Mệnh Đăng bên trong đang tự xoay.

Giống như chúng đang ghép lại.

Bóng người mặt nạ vàng bỗng cười.

Nhưng lần này là cười khổ.

“Thì ra là vậy.”

“Thì ra đây mới là mục đích.”

Sư phụ lạnh giọng.

“Ngươi biết gì?”

Hắn nhìn tôi.

“Ngươi nghĩ mình đang tìm Mệnh Đăng.”

“Nhưng thực tế…”

“Chính Mệnh Đăng đang tìm ngươi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...