Không khí lập tức yên lặng.

Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.

Một cảm giác bất an dâng lên.

Bởi vì từ trước tới giờ.

Tôi luôn cho rằng mình là người thu hồi Mệnh Đăng.

Nhưng nếu ngược lại…

Nếu chính những mảnh đèn đang chủ động trở về…

Vậy mục đích cuối cùng là gì?

Đúng lúc ấy.

Tiếng gầm từ đỉnh tháp lại vang lên.

Lần này.

Không còn xa nữa.

Một bóng đen khổng lồ xuất hiện phía trên thành phố.

To lớn tới mức che kín bầu trời xám.

Tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu.

Và lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy Vong Giả thật sự.

CHƯƠNG 12

Nó không có hình dạng cố định.

Lúc đầu giống một người.

Sau đó giống một con thú.

Rồi lại biến thành vô số khuôn mặt chồng lên nhau.

Giống như toàn bộ ký ức bị xóa của thế giới đang tụ tập lại.

Những gương mặt ấy không ngừng thay đổi.

Có trẻ con.

Có người già.

Có đàn ông.

Có phụ nữ.

Tất cả đều đang mở miệng.

Nhưng không phát ra âm thanh.

Tôi nhìn nó.

Trong lòng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.

Không phải sợ.

Mà là quen thuộc.

Giống như tôi từng gặp nó ở đâu đó.

Rất lâu rồi.

Vong Giả nhìn xuống.

Đôi mắt vàng kim xuất hiện giữa vô số khuôn mặt.

Nó nhìn thẳng vào tôi.

“Đời thứ bảy.”

Giọng nói vang khắp thành phố.

“Con tới rồi.”

Tôi siết chặt chuông đồng.

“Ngươi biết ta?”

Vong Giả cười.

Toàn bộ thành phố rung lên.

“Ta biết tất cả các con.”

“Đời thứ nhất.”

“Đời thứ hai.”

“Đời thứ ba.”

“Đời thứ tư.”

“Đời thứ năm.”

“Đời thứ sáu.”

“Và con.”

Mỗi lần nó đọc một đời.

Một bóng người lại xuất hiện sau lưng tôi.

Sáu bóng người.

Sáu đứa trẻ.

Đứa nhỏ nhất khoảng ba tuổi.

Lớn nhất chỉ mười hai tuổi.

Đứa trẻ đời đầu cũng ở đó.

Nó nhìn tôi.

Không nói gì.

Chỉ mỉm cười.

Tôi quay đầu nhìn những bóng người ấy.

Trong lòng bỗng đau nhói.

Giống như gặp lại người thân đã xa cách rất lâu.

Vong Giả tiếp tục.

“Các con đều giống nhau.”

“Các con đều muốn cứu người.”

“Các con đều muốn thay đổi số phận.”

“Và cuối cùng.”

“Đều trở thành một phần của Mệnh Đăng.”

Tôi ngẩng đầu.

“Ngươi nói dối.”

Vong Giả im lặng.

Tôi nhìn sáu bóng người phía sau.

Rồi nhìn nó.

“Nếu họ thật sự thua.”

“Nếu họ thật sự trở thành một phần của ngươi.”

“Vậy tại sao họ vẫn đứng phía sau ta?”

Thành phố yên tĩnh.

Một lúc lâu.

Vong Giả mới cười.

“Nói hay lắm.”

“Không hổ là đời thứ bảy.”

Đúng lúc ấy.

Đứa trẻ đời đầu đột nhiên bước lên.

Nó đứng cạnh tôi.

Lần đầu tiên nhìn thẳng Vong Giả.

“Ông già.”

“Nói đủ chưa?”

Toàn bộ thành phố đồng loạt rung mạnh.

Bóng người mặt nạ vàng biến sắc.

Ngay cả Vong Giả cũng im lặng.

Tôi ngẩn người nhìn đứa trẻ.

Nó chống nạnh.

Bộ dạng giống hệt lúc còn sống.

“Ngày nào cũng nói.”

“Nghe chán lắm.”

Phía sau nó.

Năm đứa trẻ khác cũng bước lên.

Một đứa bé gái khoảng tám tuổi khoanh tay.

“Đúng vậy.”

“Mỗi lần gặp đều nói một bài.”

Một cậu bé khác gật đầu.

“Không có gì mới.”

Tôi nhìn cảnh tượng ấy.

Đầu óc trống rỗng.

Bởi vì…

Không ai trong số họ giống người thua cuộc.

CHƯƠNG 13

Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện.

Vong Giả không nói gì.

Nó nhìn sáu đứa trẻ.

Sáu người giữ đèn đời trước.

Ánh mắt vàng kim chậm rãi híp lại.

Bầu trời xám phía trên thành phố bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Giống như cả thế giới này đang mất ổn định.

Đứa trẻ đời đầu quay sang tôi.

“Chị.”

Tôi theo bản năng đáp.

“Hả?”

Nó chỉ lên ngọc bội.

“Chị có biết vì sao chúng em quay lại không?”

Tôi lắc đầu.

Đứa trẻ cười.

“Vì chúng em chưa từng biến mất.”

Ngay khoảnh khắc ấy.

Sáu bóng người đồng loạt đưa tay ra.

Ánh sáng đỏ từ cơ thể họ bay vào ngọc bội.

Ầm.

Sáu mảnh Mệnh Đăng rung chuyển.

Một luồng ký ức khổng lồ tràn vào đầu tôi.

Tôi nhìn thấy đời thứ nhất.

Ngồi một mình dưới cửa.

Tôi nhìn thấy đời thứ hai.

Cầm đèn đi qua biển máu.

Tôi nhìn thấy đời thứ ba.

Cười rất tươi trước khi lao vào phong ấn.

Tôi nhìn thấy đời thứ tư.

Đời thứ năm.

Đời thứ sáu.

Tất cả.

Tất cả đều không thất bại.

Không ai bị nuốt.

Không ai bị ăn mất.

Bọn họ tự nguyện trở thành ánh sáng bên trong Mệnh Đăng.

Để chờ người cuối cùng xuất hiện.

Người đó là tôi.

Khi ký ức kết thúc.

Ngọc bội trước ngực tôi xuất hiện vết nứt cuối cùng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...