Rắc.
Rắc.
Rắc.
Mảnh thứ bảy.
Mảnh cuối cùng.
Đang đáp lại.
Nhưng không phải từ đỉnh tháp.
Mà từ bên trong cơ thể Vong Giả.
Cả thành phố chìm vào im lặng.
Tôi ngẩng đầu.
Vong Giả nhìn tôi.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó nó nói một câu khiến tất cả mọi người biến sắc.
“Cuối cùng.”
“Con cũng nhớ lại rồi.”
“Người giữ đèn cuối cùng.”
“Hay nên gọi…”
Nó dừng lại.
Đôi mắt vàng kim nhìn thẳng vào tôi.
“…chủ nhân đầu tiên của Mệnh Đăng?”
CHƯƠNG 14
Toàn bộ Thành Phố Bị Lãng Quên im lặng.
Ngay cả những người không mặt trên đường cũng dừng lại.
Gió ngừng thổi.
Chuông ngừng rung.
Mọi thứ như bị đóng băng.
Chỉ còn câu nói của Vong Giả vang vọng giữa bầu trời xám.
“Chủ nhân đầu tiên của Mệnh Đăng.”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi nhìn nó.
“Ngươi nói dối.”
Vong Giả bật cười.
“Con nghĩ vậy sao?”
Tôi siết chuông đồng.
“Ta là Tần Noãn Noãn.”
“Con gái của mẹ ta.”
“Em gái của các anh.”
“Đồ đệ của sư phụ.”
“Ta không phải ai khác.”
Ánh mắt vàng kim nhìn tôi rất lâu.
Sau đó.
Vong Giả chậm rãi gật đầu.
“Đúng.”
“Con là Tần Noãn Noãn.”
“Nếu không.”
“Ta đã không đợi lâu như vậy.”
Không ai hiểu.
Ngay cả sư phụ cũng nhíu mày.
Nhưng sáu người giữ đèn phía sau tôi lại không bất ngờ.
Giống như họ đã biết từ trước.
Đứa trẻ đời đầu kéo tay áo tôi.
“Chị.”
Tôi cúi đầu.
Nó nhìn tôi.
“Lúc trước em cũng tưởng mình là người đầu tiên.”
“Nhưng sau này mới biết.”
“Không phải.”
Tôi ngẩn người.
Đứa trẻ cười.
“Không ai là người đầu tiên.”
“Chỉ có một ngọn đèn.”
Ầm.
Ngọc bội trước ngực rung mạnh.
Vết nứt cuối cùng trên bề mặt bắt đầu sáng lên.
Không phải ánh sáng đỏ.
Mà là ánh sáng vàng.
Giống màu mắt của Vong Giả.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một đoạn ký ức khác xuất hiện.
Không phải ký ức của người giữ đèn.
Mà là ký ức cổ xưa hơn.
Xa xưa tới mức chưa có Tần gia.
Chưa có Hắc Uyên.
Chưa có Quỷ Chủ.
Tôi nhìn thấy một ngọn đèn.
Ngọn đèn duy nhất.
Đứng giữa bóng tối vô tận.
Bên cạnh ngọn đèn là một đứa trẻ.
Không rõ trai hay gái.
Không rõ tuổi tác.
Chỉ biết đứa trẻ ấy rất cô độc.
Nó ngồi bên cạnh đèn.
Ngày qua ngày.
Năm qua năm.
Cho tới khi bóng tối bắt đầu sinh ra thứ khác.
Những sinh linh đầu tiên.
Những linh hồn đầu tiên.
Những ký ức đầu tiên.
Đứa trẻ vui lắm.
Nó bắt đầu kể chuyện.
Bắt đầu ghi nhớ.
Bắt đầu đặt tên cho mọi thứ.
Rồi một ngày.
Bóng tối sinh ra một cái miệng.
Một cái miệng rất lớn.
Nó bắt đầu ăn.
Ăn ký ức.
Ăn tên gọi.
Ăn lịch sử.
Ăn sự tồn tại.
Đứa trẻ ôm ngọn đèn chạy.
Chạy rất lâu.
Rất lâu.
Nhưng cuối cùng vẫn bị đuổi kịp.
Đúng lúc ấy.
Ký ức tan biến.
Tôi mở mắt.
Toàn thân lạnh buốt.
Vong Giả vẫn nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên không còn đáng sợ.
Mà giống đang nhìn một người quen.
“Con nhớ ra rồi sao?”
Tôi lắc đầu.
“Chưa.”
“Nhưng ta biết.”
“Ngươi đang sợ.”
Nụ cười trên mặt Vong Giả biến mất.
Cả thành phố rung lên.
Tôi nhìn nó.
Lần đầu tiên thật sự hiểu.
Từ đầu tới cuối.
Vong Giả không hề muốn giết tôi.
Nó luôn đợi tôi tới.
Bởi vì nó sợ thứ khác.
Thứ đứng sau tất cả.
CHƯƠNG 15
“Tới rồi.”
Sư phụ đột nhiên lên tiếng.
Ông ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tôi cũng nhìn theo.
Rồi lạnh người.
Bầu trời xám phía trên Thành Phố Bị Lãng Quên đang nứt ra.
Không phải một vết.
Mà là hàng trăm vết.
Giống như một lớp vỏ trứng khổng lồ.
Thứ gì đó đang cố chui vào.
Vong Giả lần đầu tiên thật sự biến sắc.
Nó nhìn lên.
Ánh mắt đầy cảnh giác.
Người đeo mặt nạ vàng quỳ xuống.
Toàn thân run rẩy.
“Không thể…”
“Nó thức dậy rồi?”
Sư phụ siết kiếm.
“Rốt cuộc là thứ gì?”
Không ai trả lời.
Ngay cả Vong Giả cũng im lặng.
Sau đó.
Một bàn tay xuất hiện phía sau bầu trời.
Bàn tay cực lớn.
Lớn hơn cả thành phố.
Nhưng điều đáng sợ là…
Nó không có hình dạng cố định.
Mỗi lần nhìn lại khác.
Giống như bộ não con người không thể hiểu được nó.
Nơi bàn tay chạm vào.
Thực tại bắt đầu tan biến.
Nhà cửa biến mất.
Đường phố biến mất.
Người không mặt biến mất.
Ngay cả ký ức cũng biến mất.
Anh ba đột nhiên ngã quỵ.
Anh ôm đầu.
“Không…”
“Em quên…”
“Em vừa quên cái gì đó…”
Chaporia
Bình Luận (0)