“Vậy tin xấu là gì?”
“Tin xấu là qua điều tra của chúng tôi, người cố ý phá hoại chương trình hệ thống năm đó chính là Thẩm Vọng.”
“Anh ta có thể không đơn thuần như cô nghĩ.”
Tôi sững người.
Thẩm Vọng là cố ý sao?
Cố ý phá hoại hệ thống.
Khiến hệ thống mất kết nối suốt một tháng.
Để tôi không nhận được nhắc nhở về đối tượng cần giam cầm.
Dẫn đến việc tôi vô tình bắt nhầm người.
Trong khi rõ ràng anh có thể mở còng tay nhưng lại không bỏ chạy…
Từng manh mối nối lại với nhau.
Một luồng khí lạnh bò dọc sống lưng tôi.
“Ký chủ.”
“Nếu cô muốn chạy.”
“Chìa khóa ở trên tủ đầu giường.”
Không kịp suy nghĩ nhiều.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi thật sự lấy chìa khóa ra.
Vừa mở được ổ khóa.
Phía sau đã truyền đến một giọng nói đầy thất vọng.
“Lại muốn rời xa tôi…”
“Tôi biết ngay em đang lừa tôi mà.”
Âm thanh bất ngờ khiến tim tôi giật thót.
Chiếc chìa khóa vô tình tuột khỏi lòng bàn tay.
Nhưng tôi vẫn cứng đầu hỏi:
“Thẩm Vọng.”
“Rốt cuộc là ai đang lừa ai đây?”
“Vì sao anh lại giả làm người khác để bị tôi giam cầm?”
Anh cụp mắt xuống, tiến lại gần tôi, tủi thân nói:
“Tôi không có.”
“Rốt cuộc là ai đang chia rẽ quan hệ giữa chúng ta…”
“Anh còn giả vờ!”
Chiếc chìa khóa đã vô dụng bị tôi ném xuống bên chân anh.
Anh chậm rãi ngước mắt lên.
Sự bệnh hoạn cùng cảm xúc méo mó trong đáy mắt cuối cùng cũng không còn che giấu nữa.
Đầu ngón tay mát lạnh của anh vuốt lên gò má tôi.
“À…”
“Bị phát hiện rồi.”
“Tôi cứ tưởng em thích kiểu người như anh ta.”
“Tôi chỉ muốn em cam tâm tình nguyện ở bên tôi mãi mãi thôi.”
09
Ở cô nhi viện.
Đây là ngày đầu tiên Thẩm Vọng đến đây.
Một đứa trẻ hư hỏng trong viện đổ cơm thừa vào khay thức ăn của anh.
“Đồ câm không biết nói.”
“Ba mẹ mày không cần mày nữa, nên mày chỉ xứng ăn đồ thừa thôi.”
Loại chuyện này xảy ra quá nhiều.
Nhân viên chăm sóc nhìn thấy cũng lười quản.
Những đứa trẻ khác đều cúi đầu, sợ gây phiền phức cho bản thân.
Và đây cũng là lần đầu tiên Thẩm Vọng chú ý đến Cố Chi.
Mái tóc vàng hoe vì suy dinh dưỡng dưới ánh mặt trời lại lấp lánh như vàng.
Đẹp như chú chim nhỏ trong biệt thự.
Muốn nhốt lại.
Cố Chi cầm khay thức ăn lên, hung hăng tát thẳng vào mặt cậu bé kia.
“Nghe như thể mày có ba mẹ vậy!”
Rầm một tiếng.
Âm thanh cực lớn khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Cố Chi nhân cơ hội kéo Thẩm Vọng bỏ chạy.
Trốn trong khu vườn.
“Đừng khóc nữa.”
“Sau này tôi sẽ là ba mẹ của cậu.”
“Tôi sẽ cho cậu một mái nhà.”
Thẩm Vọng không khóc.
Chỉ cảm thấy hàng mi của cô gái giống như đôi cánh bướm.
Mỗi lần khẽ rung động đều thổi nên cơn sóng dữ trong lòng anh.
Đẹp quá.
Muốn nhốt lại.
Anh lại nghĩ như vậy.
Anh để lại sữa và trứng của mình cho cô gái.
Kết quả Cố Chi bị dị ứng.
May mà viện trưởng đưa đi bệnh viện kịp thời.
Chaporia
Bình Luận (0)