Đợi Ngày Tuyết Tan/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Hơn nữa thời thế bây giờ không còn như xưa, tình hình nhà chúng ta hiện tại thế nào chẳng lẽ con không biết ? Cả nhà mình đều trông cậy vào nó, con ly hôn với nó rồi thì ai giúp đỡ nhà chúng ta đây?"

"Con thừa biết con nhỏ bên ngoài của nó hiện tại thủ đoạn lợi hại thế nào, người ta còn chưa bắt đầu cướp mà con đã tự động nhường chỗ rồi ?"

"..."

Tôi hoàn toàn vô cảm nghe bà nói .

Những lời này bà đã nói đi nói lại suốt bao nhiêu năm tháng qua. Trong lời nói của bà có sự nịnh bợ đối với nhà họ Chu, có sự lo lắng cho nhà họ Ôn, có tham vọng đối với tiền tài địa vị, nhưng duy chỉ có sự xót thương dành cho đứa con gái này là không có .

Trước đây tôi đều nghe tai này lọt tai kia , chẳng buồn chấp nhặt với bà. Hôm nay, tôi ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn Chu Duật Trì.

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, mỉm cười hỏi mẹ mình :

"Dù sau khi ly hôn anh ta không giúp đỡ nữa thì đã sao ?"

"Vị trưởng bối kia năm nay tính ra cũng chỉ mới sáu mươi lăm tuổi."

"Đợi con ly hôn xong, bố mẹ lại dẫn con đi nhận bố nuôi vẫn còn kịp đấy."

Chu Duật Trì đứng đối diện bỗng chốc đanh mặt lại . Ánh mắt anh ta lạnh lẽo, bén ngót như d.a.o cạo.

Tôi c.h.ế.t lặng nghe tiếng c.h.ử.i bới trong cơn thịnh nộ của mẹ mình , rồi dứt khoát cúp điện thoại.

Giọng nói lạnh thấu xương của Chu Duật Trì vang lên:

"Em nghĩ xem vì sao mấy năm nay em vẫn có thể sống những ngày tháng bình yên?"

"Vì sao trong giới không một ai dám nhắc lại chuyện năm xưa em suýt chút nữa phải bán thân gán nợ?"

"Em muốn ly hôn, được , tôi thành toàn cho em. Tôi cũng muốn xem thử xem sau khi mất đi cái danh Chu phu nhân này , mất đi nhà họ Chu làm chỗ dựa, Ôn Dao em có thể sống ra cái hình thù gì?"

Anh ta đứng bật dậy khỏi sô pha, đút hai tay vào túi quần, cao cao tại thượng nhìn xuống tôi với vẻ khinh miệt:

"Có lẽ phải đợi đến lúc bước chân ra ngoài, nếm trải sự lạnh nhạt của thói đời, em mới biết nhớ nhung những ngày tháng tốt đẹp khi làm Chu phu nhân của tôi ."

13

Vào ngày diễn ra tiệc đính hôn của Sầm Dĩnh, khách khứa chật kín, vô cùng náo nhiệt.

Vị hôn phu của Sầm Dĩnh là bạn học thời cô ấy đi du học ở Anh. Hai người môn đăng hộ đối, tình cảm ổn định, có thể coi là một cặp trời sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doi-ngay-tuyet-tan/5.html.

]

Cuộc hôn nhân liên minh giữa hai gia tộc lớn được đôi bên vô cùng coi trọng, ngay cả tiệc đính hôn cũng được tổ chức long trọng không kém gì đám cưới.

Đêm buông xuống, tôi đứng ngoài ban công, ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng sáng.

Bất chợt, tôi nghĩ đến việc cuộc hôn nhân năm năm giữa mình và Chu Duật Trì sắp đi đến hồi kết, vậy mà ngay cả một đám cưới t.ử tế, hai chúng tôi cũng chưa từng có .

Năm đó cưới hỏi vội vàng, lời chúc phúc ít ỏi. Cũng chẳng trách đến cuối cùng lại tan thành mây khói.

Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói nồng nặc mùi rượu của một người đàn ông: "Ôn tiểu thư, nghe ... nghe nói cô và Chu Duật Trì đang làm thủ tục ly hôn à ?"

Nghe tiếng, tôi quay đầu lại mới nhận ra đối phương. Người này tên là Quách Nhiệm Viễn, vị thiếu gia ăn chơi trác táng của nhà họ Quách.

Trước đây gã từng rầm rộ theo đuổi tôi nhưng đều bị tôi từ chối. Sau đó gã còn bám riết không buông, quấy rầy tôi một thời gian dài.

Mãi cho đến khi Chu Duật Trì xuất hiện, gã mới hoàn toàn chịu yên phận.

Tôi và gã này chẳng mấy thân thiết, bèn lịch sự đáp lại : "Xin lỗi , đây là chuyện riêng của tôi ."

Tôi định lách qua người gã để đi vào trong sảnh, nhưng Quách Nhiệm Viễn lại bước tới chặn đường tôi . Gã uống quá nhiều rượu, lời nói càng lúc càng càn rỡ, mất kiểm soát:

"Ôn tiểu thư đừng hiểu lầm, tôi chỉ nghĩ là đằng nào cô cũng sắp khôi phục sự độc thân rồi , hay là cân nhắc lại tôi đi ? Tôi tuy không có gia sản đồ sộ như nhà họ Chu, nhưng dù sao cũng đang độ tuổi sung sức, chắc chắn tốt hơn lão già khọm kia chứ."

Tôi giơ ly rượu trong tay lên, hắt thẳng vào mặt gã đàn ông họ Quách.

Gã quệt một cái vào khuôn mặt ướt sũng của mình , rồi dùng lực siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi :

"Cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Cô tưởng cô vẫn là Ôn đại tiểu thư của ngày xưa chắc?"

"Một người phụ nữ bị Chu Duật Trì chơi chán rồi đá đi , ông đây còn thèm ngó ngàng tới là phúc phận của cô rồi !"

Tôi không muốn làm huyên náo tiệc đính hôn của Sầm Dĩnh, nhưng lại thực sự không thể gỡ nổi bàn tay của gã ra .

Giữa lúc đang tiến thoái lưỡng nan, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực xen vào giữa hai chúng tôi : "Hôm nay là tiệc vui của em gái tôi , anh Quách muốn gây chuyện ở đây sao ?"

14

Sầm Nhạc mặc một bộ âu phục màu đen chỉnh tề đang đứng ngay trước mặt. Giữa đôi lông mày của anh toát ra cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.

Gần như ngay lập tức, Quách Nhiệm Viễn buông lỏng tay ra . Trên mặt gã vội vàng nặn ra một nụ cười nịnh nọt:

"Anh Sầm, tôi chỉ là thấy người quen nên lại gần trò chuyện vài câu thôi mà. Sao tôi dám gây chuyện trong ngày vui của em gái chứ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...