Đợi Ngày Tuyết Tan/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi trơ mắt nhìn người đàn ông vừa rồi còn kiêu căng hống hách giờ lại khúm núm, cụp đuôi. Quách Nhiệm Viễn tùy tiện tìm một cái cớ rồi vắt chân lên cổ chạy mất hút.

Tôi nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay mình . Lực tay của gã vừa rồi rất mạnh, lúc siết c.h.ặ.t làm tôi đau đến mức ứa cả nước mắt.

Người vừa đi , ban công lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có . Chỉ còn lại tôi và Sầm Nhạc đứng đối diện nhau .

Tôi lịch sự nói lời cảm ơn với anh .

"Ôn tiểu thư."

Giọng nói của anh trầm ấm, ung dung, trong trẻo như vầng trăng sáng trên cao, tự mang theo một loại khí chất cao quý không cho phép ai mạo phạm.

Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi, một đóa hoa trên đỉnh núi tuyết như anh lại có thể thẳng tay ném Lâm Tuệ Ny ra khỏi phòng khách sạn như thế nào.

"Ly hôn không phải là chuyện gì đáng xấu hổ cả."

"Tạm biệt một sai lầm, em sẽ gặp được những điều tốt đẹp hơn là những lời đàm tiếu."

Tôi ngẩn người mất vài giây, rồi nhận ra có lẽ giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt đã khiến anh hiểu lầm.

Tôi định lên tiếng giải thích, nhưng lại thấy không cần thiết. Vì vậy , tôi mỉm cười gật đầu:

"Đa tạ lời khuyên giải của anh Sầm."

15

Tôi và Sầm Dĩnh tuy xưa nay thân thiết, nhưng với anh trai cô ấy là Sầm Nhạc thì thực ra cũng chỉ mới gặp qua vài lần .

Lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất là vào một buổi tiệc từ thiện hai năm trước .

Bên trong sảnh tiệc tràn ngập lụa là là lượt, chén thù chén tạc vô cùng náo nhiệt. Tôi và Sầm Dĩnh vô tình đi ngang qua một phòng hút xì gà, bên trong truyền ra tiếng cười nói bàn luận của cánh đàn ông.

Có người vừa hay nhắc đến tôi :

"Trong khắp cái đất Cảng này , tính ra cậu là người có thuật trị vợ nhất đấy."

"Chu phu nhân ngoan ngoãn đến mức đó, con cọp cái nhà tôi mà được một nửa như vợ cậu thì tốt biết mấy."

Tôi và Sầm Dĩnh liền chậm bước chân lại . Tiếp theo đó là giọng điệu hờ hững, xem nhẹ của Chu Duật Trì:

" Tôi chịu cưới cô ấy vào lúc nhà họ Ôn sa sút đã là tận tình tận nghĩa rồi ."

"Giúp nhà họ Ôn trả đống nợ đó để đổi lấy việc cô ấy ngoan ngoãn nghe lời sau khi kết hôn, vụ mua bán này tôi không lỗ."

Đầu ngón tay tôi đông cứng lại trong chốc lát. Tôi cụp mắt, giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, đến khi ngẩng đầu lên thì thần sắc đã trở lại như thường.

Nhưng Sầm Dĩnh hiển nhiên là phẫn nộ hơn tôi rất nhiều, cô ấy giơ tay định đẩy cửa xông vào . Tôi nhanh tay lẹ mắt kéo cô ấy ra ngoài ban công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doi-ngay-tuyet-tan/6.html.]

Cô ấy đảo mắt, khinh bỉ cằn nhằn: "Cái loại đàn ông này , không ly hôn còn giữ lại ăn Tết chắc?"

"Ly hôn đi , còn phân được một nửa tài sản của anh ta nữa kìa!"

Tôi chậm rãi rụt tay về: "Nhà họ Chu sao có thể để tớ chiếm hời được chứ? Lúc trước tớ đã ký thỏa thuận tiền hôn nhân rồi ."

"Hơn nữa, theo đuổi một vụ kiện ly hôn với anh ta cần rất nhiều tiền, bán cả căn nhà ở Vịnh Thâm Thủy đi cũng không đủ."

"Sợ gì chứ? Lát nữa tớ quay về mượn anh trai tớ, anh tớ có mớ tiền, đủ cho cậu ly hôn tám trăm lần !"

Phía sau cột đá ngoài ban công bỗng vang lên một tiếng ho khẽ. Dáng người cao lớn của một người đàn ông từ trong bóng tối chậm rãi bước ra .

Hóa ra là Sầm Nhạc.

Sầm Dĩnh ngượng ngùng dụi dụi mũi: "Anh, sao anh lại ở đây hút t.h.u.ố.c thế?"

"Vừa rồi anh nghe thấy hết rồi à ? Anh nhất định không được nói ra ngoài đâu đấy!"

Sầm Nhạc không đáp lời, thong thả dụi tắt điếu t.h.u.ố.c. Anh bất ngờ ngước mắt, chạm vào ánh nhìn của tôi .

Giây tiếp theo, anh không nặng không nhẹ buông một câu: "Nếu sau này Ôn tiểu thư thiếu tiền để theo kiện ly hôn..."

" Tôi rất sẵn lòng dốc hết túi ra giúp đỡ."

16

Sầm Dĩnh bám lấy tôi , đòi tôi cùng đi London đón Giáng sinh. Tôi nghĩ bụng coi như đi khuây khỏa đầu óc nên vui vẻ đồng ý.

Vừa đúng dịp Sầm Nhạc cũng phải sang London công tác, thế là chúng tôi cùng lên máy bay riêng của anh để xuất phát.

Không khí Giáng sinh trên phố Regent ở London đang vô cùng sôi nổi. Những dải đèn thiên thần nhấp nháy trên bầu trời đêm tựa như một dải ngân hà rực rỡ.

Tôi và Sầm Dĩnh chụp ảnh xong liền đi đến một nhà hàng. Sau khi gọi món, Sầm Dĩnh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Tại bàn ăn chỉ còn lại tôi và Sầm Nhạc. Chúng tôi tùy ý trò chuyện vài câu.

Ánh mắt Sầm Nhạc bỗng nhiên dừng lại ở một vị trí phía sau lưng tôi . Tôi nhìn theo tầm mắt của anh , ánh mắt khẽ khựng lại .

Bàn khách vừa mới ngồi xuống ngay sau lưng tôi chính là Chu Duật Trì và Lâm Tuệ Ny.

Chu Duật Trì dường như cũng nhận ra điều gì đó. Khi anh ta ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt vừa vặn đ.â.m sầm vào tôi . Sắc mặt anh ta lập tức sa sầm xuống.

Anh ta bất thình lình đứng dậy, sải bước đi về phía chúng tôi .

Anh ta đứng ngay cạnh bàn, ánh mắt sắc như chim ưng đ.á.n.h giá tôi và Sầm Nhạc:

"Sầm Nhạc, tôi phải nhắc nhở anh một câu, tôi và cô ấy còn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn đâu . Anh đi ăn cơm với cô ấy , tin tức truyền ra ngoài nghe không hay ho gì đâu ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...