Thuật Làm Thiếp/Chương 21: Chương 21C. 21: Chương 21
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Nghe vậy , Thanh Nhiêu nhìn cô nương nhà mình , trong lòng dâng lên từng đợt ấm áp.

“Cô nương, nô tỳ nhất định sẽ cố gắng.” Nàng ngừng một chút, nắm ngược lại những ngón tay trắng nõn kia , khẽ lắc lắc rồi nghiêng đầu cười nói : “Cô nương cũng đừng nản lòng. Tiền đồ tốt đẹp của người , còn ở phía trước nữa mà.”

Tứ cô nương nghe vậy cũng lắc nhẹ tay nàng, đôi mắt cong lên như vầng trăng non.

Rời khỏi tiểu viện nhà họ Trang, Trần Duyệt Vi không trở về Cửu Như viện mà ghé đại trù phòng lấy một hộp thức ăn, rồi mang đến thư phòng ngoại viện gặp phụ thân .

Trần Hoằng Chương đang bàn việc với vị mưu sĩ tâm phúc. Nghe hạ nhân vào bẩm báo, ông không khỏi kinh ngạc.

Trước nay, cô con gái này hiếm khi đặt chân tới ngoại viện, huống hồ là tự mình mang cơm đến cho ông.

Nhớ tới mấy ngày gần đây bản thân đã hao tâm tổn trí chọn lựa mấy gia đình thích hợp cho nàng, ánh mắt ông khẽ lóe lên, rồi nói : “Cho nó vào đi .”

Tứ cô nương xách hộp thức ăn bước vào . Thấy mưu sĩ họ Tiêu trong phòng, ánh mắt nàng không hề d.a.o động, hào phóng thi lễ của hàng vãn bối.

Tiêu tiên sinh là mưu sĩ được Trần Hoằng Chương tín nhiệm nhất nhiều năm nay. Mỗi dịp cuối năm ông cũng vào nội viện thỉnh an Đại phu nhân, nên hai người từng gặp mặt vài lần .

Thế nhưng Tiêu tiên sinh vẫn khó giấu vẻ ngạc nhiên. Ông không ngờ Tứ cô nương lại còn nhớ được dung mạo mình .

Liếc nhìn vẻ tán thưởng trên mặt đại nhân nhà mình , ông cười đáp lễ rồi thức thời lui xuống.

Hai cha con hàn huyên một hồi. Trần Hoằng Chương bỗng vẫy tay gọi con gái lại , hạ thấp giọng:

“Tứ Nương, con lại đây xem thử.”

Tứ cô nương tò mò tiến tới, liền thấy trên bàn là vài bức chân dung nam t.ử.

“Chuyện nhà họ Hoàng đã khiến con chịu ủy khuất. Mấy ngày nay phụ thân lại tìm cho con vài mối nhân duyên tốt ... Đây là Thế t.ử phủ Tĩnh Viễn Hầu... Đây là Tam công t.ử phủ Trịnh Quốc Công... Đây là trưởng tôn chi trưởng phòng nhà họ Khương...”

“Phụ thân biết con còn trẻ, da mặt mỏng. Nhưng chuyện hôn nhân đại sự cũng phải để con tận mắt nhìn xem người ta có tuấn tú hay không rồi mới quyết định được .”

Trần Hoằng Chương cười hiền từ, giống hệt một người cha yêu thương con gái hết mực.

Trần Duyệt Vi nhìn nụ cười ấy , hàng mi khẽ động. Chợt nàng nhớ tới năm xưa khi trưởng tỷ xuất giá, người phụ thân vốn chẳng mấy để tâm tới các con gái lại từng rơi xuống một giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Giọt lệ năm ấy , đặt vào hoàn cảnh hôm nay, lại càng thêm phần châm chọc.

Phủ Tĩnh Viễn Hầu là gia tộc công huân lâu đời, nhưng vị Thế t.ử ấy lại mang tiếng khắc thê, liên tiếp ba đời thê t.ử đều c.h.ế.t yểu.

Tam công t.ử phủ Trịnh Quốc Công tuổi tác tương đương nàng, nhưng cả phủ chẳng có mấy người tài giỏi, chỉ dựa vào phúc ấm tổ tiên và quan hệ thông gia mà sống.

Còn nhà họ Khương...

Đó là ngoại gia của Hoàng hậu nương nương, trong tộc từng xuất hiện không ít các vị các thần. Nhưng trưởng t.ử nhà họ Khương đã có hai đứa con trai do chính thất sinh ra .

Những gia đình ấy nhìn bề ngoài thì hiển quý, nhưng nếu xét kỹ bên trong đều chẳng đáng nhắc tới. Không góa vợ thì cũng chỉ là cái vỏ rỗng.

Điều duy nhất đáng nói là bọn họ đều thuộc phe cô thần của Hoàng đế. Dù sau này triều cục biến động thế nào cũng khó bị ảnh hưởng.

Nhà họ Trần hiện nay cũng như vậy . Kết thân với những gia đình ấy , đối với nhà họ Trần là lựa chọn ổn thỏa nhất.

Nhưng đối với nàng... Tất cả đều chỉ là địa ngục, khác nhau không đáng kể.

Tứ cô nương cúi đầu nhìn một lúc rồi đột nhiên nở nụ cười , lắc đầu: “Cha, những người này nữ nhi đều không gả.

“Nếu nhất định phải gả cho người góa vợ... hiện giờ nữ nhi ngược lại có một đối tượng thích hợp hơn.”....

Đông Cung.

Màn đêm buông xuống.

Mùi t.h.u.ố.c đắng ngập tràn khắp điện, thấm cả vào chăn gấm màn sa hoa lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-21-chuong-21.html.]

Trong đại điện rộng lớn, đám cung nhân đi lại đều khom lưng thật thấp, như thể muốn ngay cả hơi thở của mình cũng biến mất, để khỏi lọt vào mắt các quý nhân.

Thái t.ử điện hạ... Xem chừng không qua khỏi nữa rồi . Đó đã là nhận thức chung của tất cả cung nhân hầu hạ tại điện Cần Vụ. Trước đó, khi Thái t.ử ngã ngựa được đưa về cung chữa trị, Quách thái y xuất thân ngoại khoa đã phải hao hết tâm sức mới khâu được vết thương trên bụng ngài lại .

Đêm ấy Thái t.ử tỉnh lại , tuy đau đớn vô cùng nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo.

Hoàng đế đang trong cơn thịnh nộ lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng Thái t.ử đã vượt qua cửa t.ử. Vì thế chỉ đ.á.n.h mười trượng những tông thất t.ử đệ và cung nhân có mặt tại trường đua hôm ấy rồi thôi.

Ai ngờ ba ngày sau , Thái t.ử đột nhiên phát sốt cao, cả ngày không hạ.

Thấy người sắp bị thiêu cháy vì sốt, các thái y run như cầy sấy xin chỉ thị của Hoàng đế rồi dùng t.h.u.ố.c cực mạnh để ép hạ nhiệt.

Ban đầu Thái y viện tính toán rằng dù tổn hại căn cơ cũng được , miễn giữ được tính mạng quý nhân là tốt .

Không ngờ trời chẳng chiều lòng người .

Sau khi hạ sốt được một ngày, nhiệt độ cơ thể Thái t.ử lại từ từ tăng lên.

Lần này các thái y không dám dùng trọng d.ư.ợ.c nữa, chỉ đành kê những phương t.h.u.ố.c ôn bổ, đồng thời dặn dò cung nhân phải chăm sóc cẩn thận, liên tục thay khăn giúp ngài hạ nhiệt.

Phương pháp ấy tuy chậm nhưng ổn thỏa hơn. Nhiệt độ quả thực giảm xuống. Nhưng cũng chẳng ích gì.

Về sau , cứ cách một ngày Thái t.ử lại phát sốt một lần . Dù không nghiêm trọng bằng lần đầu, nhưng giống như lưỡi d.a.o cùn từng chút từng chút cắt vào da thịt, khiến căn cơ người bệnh dần dần suy kiệt.

Mấy ngày gần đây, thời gian hôn mê của Thái t.ử càng lúc càng nhiều, lúc tỉnh táo lại càng lúc càng ít.

Cho dù tỉnh dậy, sắc mặt cũng vô cùng khó coi, thân hình gầy rộc đi thấy rõ.

Ngoài vài ngụm cháo trắng còn có thể nuốt xuống, những thứ khác chỉ cần nhìn thôi cũng thấy khó chịu.

Trong tình cảnh ấy , Hoàng đế vốn mỗi ngày đến ba bốn lần lại đột nhiên trở nên không buồn không vui.

Về sau , thậm chí còn rất ít đặt chân đến Đông Cung.

Thế nhưng thiên điện của điện Cần Vụ mỗi ngày vẫn có năm sáu vị tông thất t.ử đệ ở lại hầu bệnh.

Tiểu Yêu

Ngay cả những người trước đó bị đ.á.n.h trượng vì hộ giá bất lực cũng không dám than phiền nửa câu.

Ai cũng hiểu rõ. Hoàng đế không phải không tức giận. Mà là đã giận dữ đến cực điểm.

Bệ hạ tuổi đã cao, khó khăn lắm mới có được một vị trữ quân phong thái rồng phượng, được sủng ái hết mực.

Mắt thấy người sắp có thể gánh vác giang sơn, vậy mà đúng lúc này lại khiến ông phải chịu cảnh tóc bạc tiễn tóc xanh.

Sở dĩ nói là “ lại ”, bởi trước vị Thái t.ử hiện tại do Vân Quý phi sinh ra , trong cung từng có một vị đích Thái t.ử do Hoàng hậu sinh hạ.

Đáng tiếc vị ấy cũng bạc mệnh, chưa tới tuổi hai mươi đã đột ngột bệnh mất.

Khi đó Hoàng đế tuy đau lòng tột độ nhưng thân thể còn khỏe mạnh, vẫn có thể sinh thêm hoàng t.ử.

Còn hiện giờ...

Khắp Đông Cung tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, nhưng nơi nơi đều ẩn chứa điềm báo của một cơn bão lớn sắp kéo tới.

Chu Thiệu đích thân đút cho Thái t.ử một chén t.h.u.ố.c.

 

 

---------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...