Thuật Làm Thiếp/Chương 22: Chương 22C. 22: Chương 22
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Đợi người lại mê man chìm vào giấc ngủ, hắn mới mặt mày nghiêm nghị bước ra khỏi điện Cần Vụ.

Không lâu sau , một nam t.ử mặt vuông đội mũ quan nhị phẩm, mặc triều phục thêu tiên hạc bước lên bậc bạch ngọc.

Khi đi ngang qua hắn , người kia hơi khựng bước chân nhưng không dừng lại .

Một lát sau , người ấy từ nội điện bước ra với sắc mặt không mấy dễ coi, khẽ đưa mắt ra hiệu.

Những tông thất t.ử đệ khác tới hầu bệnh thì ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới.

Nhưng Chu Thiệu, với thân phận bạn đọc của Thái t.ử, lại khác.

Hắn ngày nào cũng ở trong Đông Cung, đã hai ngày không chợp mắt.

“Trình đại nhân, trời chiều lạnh dần. Chi bằng vào Đông Noãn các uống chén trà cho ấm người .”

Chu Thiệu đúng lúc mở lời, thái độ khách khí.

“Vậy thì đa tạ Quốc công gia.”

Đợi Trình Triết rời khỏi Đông Noãn các, Chu Thiệu ngồi một mình thêm một lúc.

Hắn cúi đầu chỉnh lại những nếp nhăn trên áo bào, rồi gọi một tiểu nội thị đến.

“... Thay ta đưa một tấm thiếp ra ngoài cung. Sáng sớm ngày kia , ta sẽ đến phủ Trần thị lang bộ Lễ bái phỏng.”

Khắp triều văn võ, ai có thể ngờ được rằng ngay cả người thanh liêm chính trực như Trình Triết, vào lúc này cũng phải dốc hết tâm tư thúc đẩy một cuộc liên hôn.

Chỉ để con thuyền nhỏ mang tên Trình gia không bị lật úp giữa cơn cuồng phong bão táp.

Trong số tông thân , hắn còn mong Thái t.ử bình an vô sự hơn bất kỳ ai. Nhưng khi hy vọng đã trở nên mong manh...

Cũng đến lúc phải tìm đường lui cho bản thân và cho cả dòng họ Chu ở Tương Châu.....

Tề Hòa Thư xách một gói t.h.u.ố.c, tập tễnh trở về nhà. Viên thị uống mấy thang t.h.u.ố.c vẫn không thấy đỡ, ho khan đau đầu không dứt, nhưng lại nhất quyết không chịu mời đại phu tới khám.

Trong lòng hắn nóng như lửa đốt. Hôm nay hắn đành tìm tới một vị lão đại phu nổi danh ở ngoại thành, khổ sở cầu xin mãi đối phương mới chịu kê một đơn t.h.u.ố.c ôn bổ dù chưa trực tiếp xem bệnh nhân.

Ai ngờ trên đường trở về thành, lúc đi ngang qua một cây ngô đồng, đột nhiên có người dùng bao tải trùm đầu hắn rồi lao vào đ.ấ.m đá một trận.

May mà những cú đ.á.n.h đều tránh mặt và tay.

Bởi vậy khi Viên thị thấy con trai trở về, bà cũng không phát hiện điều gì bất thường, vẫn nhắm mắt nằm trên giường giả vờ đau đầu.

“Mẹ, hôm nay con xin được một đơn t.h.u.ố.c mới của lão đại phu. Mẹ thử uống xem, biết đâu ngày mai sẽ khỏe hơn.”

Hắn dịu giọng an ủi, đưa gói t.h.u.ố.c cho tiểu nha hoàn trong nhà rồi tự tay rót một chén nước mang tới cho mẫu thân .

Nhưng Viên thị chẳng mấy cảm kích.

Đứa con trai c.h.ế.t tiệt này hiếu thuận thì hiếu thuận thật đấy, nhưng cứ hễ nhắc đến Bích Hà là lại đ.á.n.h trống lảng, nhất quyết không chịu đồng ý.

Hôm nay là ngày gì rồi chứ?

Nếu còn không quyết định, e rằng người nhà Bích Hà sẽ tìm tới cửa đòi câu trả lời mất thôi!

Cũng bởi Viên thị giả bệnh nên hai mẹ con đều bị giữ chân ở nhà, đến nay vẫn chưa nghe nói về trận náo loạn ở phủ họ Trần.

Viên thị lúc này hoàn toàn không biết chuyện đó. Bà hất tay đẩy chén nước ra , tức giận nói :

“Ta là bà già rồi , có khát c.h.ế.t cũng chẳng sao ! Chỉ cần nhìn thấy con thành thân , cưới được một nàng dâu đáng tin cậy, thì dù ta có c.h.ế.t ngay bây giờ cũng cam lòng!”

Những lời như thế mấy ngày nay Tề Hòa Thư nghe không ít.

Hắn đã sớm quen rồi . Hắn không phản bác việc mẫu thân ba mươi bảy tuổi của mình tự xưng là “bà già”.

Tiểu Yêu

Nhưng bảo hắn từ bỏ Thanh Nhiêu... Hắn không làm được .

Không nghĩ ra cách giải quyết, hắn đơn giản chọn cách trốn tránh.

Không nghĩ tới hoàn cảnh của Thanh Nhiêu, cũng không để tâm tới sự gây chuyện vô lý của mẹ mình .

Hắn luôn nghĩ rằng biết đâu cuối cùng mẫu thân vẫn không thắng nổi hắn .

Khi ấy hôn sự giữa hắn và Bích Hà sẽ tự nhiên bị hủy bỏ. Còn hắn vẫn có thể cùng Thanh Nhiêu sống những tháng ngày hòa thuận mỹ mãn.

Nhưng hôm nay lại khác. Cánh tay hắn đang mang thương tích. Viên thị đẩy mạnh một cái khiến hắn không cầm vững chén trà , nước trà đổ hết lên người .

Viên thị vốn thương con nhất. Dù biết nước trong chén đã nguội từ lâu, bà vẫn giật mình bật dậy.

Vén tay áo con trai lên xem, bà không thấy dấu vết bị bỏng mà chỉ thấy mấy vết bầm tím.

“Trời đ.á.n.h thánh vật! Là đứa súc sinh nào dám đ.á.n.h con thế này ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-22-chuong-22.html.]

“Mau nói cho mẹ biết !”

“Nếu mẹ không tống cả nhà chúng vào ngục thì quyết không bỏ qua!”

Hai mắt Viên thị đỏ hoe vì tức giận, đau lòng đến không chịu nổi.

Hòa ca nhi của bà vốn là thư sinh yếu đuối, từ nhỏ trong nhà chưa từng phải làm việc nặng.

Kỳ phủ thí sắp tới gần. Nếu làm bị thương đôi tay của nó... Chẳng phải là muốn hủy tiền đồ của nó hay sao ?...

Thật ra lúc ra tay, Trịnh An từng nảy sinh ý định phế luôn đôi tay của Tề Hòa Thư.

Nhưng nhớ tới lời dặn dò của Thanh Ngọc, hắn cuối cùng vẫn không dám tự ý quyết định.

Những năm qua làm hộ vệ cho nhà họ Trang, chuyện ngầm hạ thủ hắn làm không ít. Dù sao hắn và nghĩa phụ đều là người cô độc, chẳng có gì phải kiêng kỵ. Nhưng nhà họ Trang lại là cả một đại gia đình...

Nếu thật sự kết thành thù lớn, sau này e rằng sẽ mang tới vô số phiền phức cho nhà mẹ vợ.

Tề Hòa Thư không lên tiếng. Tuy bị trùm bao lên đầu, nhưng hắn không phải kẻ ngốc. Chỉ dựa vào quyền cước của đối phương cũng đoán được vài phần.

Vào thời điểm này , người có mối thù như thế với hắn , ngoài nhà họ Trang thì còn ai nữa? Người ra tay chắc chắn là Trịnh An. Ngay cả Trịnh An với thân phận đại nữ tế cũng tức giận đến mức phải đ.á.n.h lén hắn , đủ thấy mấy ngày nay nhà họ Trang đã chịu bao nhiêu ấm ức.

Vốn dĩ Tề Hòa Thư không muốn nghĩ sâu. Nhưng tiếng khóc lóc than vãn của mẫu thân lại lật tung mọi suy nghĩ mà hắn cố chôn giấu. Hắn buộc phải đối diện với một sự thật: Một khi Trịnh An đã ra tay, điều đó có nghĩa là bất kể hắn có thuyết phục được mẹ mình hay không , nhà họ Trang cũng sẽ không gả con gái cho hắn nữa.

“Mẹ.”

Tề Hòa Thư không trả lời câu hỏi của bà. Hắn chỉ ngẩng đầu lên, sắc mặt khó coi đến cực điểm, gần như nghiến từng chữ: “Chẳng phải mẹ đang bệnh sao ?”

Sự giằng co giữa mẹ con nhà họ Tề không kéo dài quá lâu. Hôm ấy khi Tề Thành trở về, sắc mặt âm trầm như nước.

Viên thị vừa bị con trai vạch trần chuyện giả bệnh, hai mẹ con cãi nhau một trận lớn. Bà vốn định khóc lóc kể khổ với trượng phu, nhưng vừa thấy sắc mặt ông liền giật thót tim:

“Có chuyện gì vậy ? Bên ngoài xảy ra chuyện gì sao ?” Tề Thành nhìn bà một cái, không nói gì.

Ông ngồi xuống uống liền mấy chén trà . Viên thị sốt ruột đến mức đập đùi:

“Giờ này rồi còn uống nhiều trà như thế, tối nay ông không định ngủ à ...”

“Hôm nay tới cửa hàng, Vạn Bảo nói là phụng mệnh phu nhân, tạm thời thay ta xử lý việc bên ngoài. Chờ ta giải quyết xong chuyện trong nhà rồi mới quay lại làm việc.”

Tề Thành cắt ngang lời bà. Viên thị sững sờ.

“Đại phu nhân trước nay chẳng phải chưa từng nhúng tay vào những sản nghiệp lão gia gây dựng sao ? Bà ấy thay ông bằng Vạn Bảo, chẳng lẽ không sợ lão gia nổi giận?”

Nghe vậy , Tề Thành cười khổ.

“Ta cũng nghĩ như thế. Nhưng dù ta có mang lão gia ra nói , Vạn Bảo vẫn không chịu lùi bước.”

“E rằng chuyện lần này ... lão gia cũng đã gật đầu rồi .”

Viên thị c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Dù sao vợ chồng là một thể. Đại lão gia tuy không quá yêu thương Đại phu nhân, nhưng xưa nay luôn rất tôn trọng bà. Đại phu nhân cũng chưa từng làm chuyện gì khiến Đại lão gia mất mặt.

Nay bà âm thầm thay thế Tề Thành, rõ ràng là một lời cảnh cáo dành cho nhà họ Tề.

“Chuyện nhà mình ? Nhà mình thì có chuyện gì chứ? Chẳng phải đang chuẩn bị làm hỷ sự sao ...”

Viên thị lắp bắp nói . Nhưng càng nói càng chột dạ . Nói là hỷ sự, nhưng đứa con trai bướng bỉnh kia lại chẳng chịu nhượng bộ. Mọi chuyện đã kéo dài nhiều ngày.

Nếu Bích Hà nhờ Đại phu nhân đứng ra giúp, cũng không phải là không thể.

Nhưng Tề Thành không lạc quan như bà.

Ông thở dài rồi kể lại những gì mình nghe ngóng được :

“... Chuyện đã ầm ĩ khắp nơi rồi . Ai cũng nói bà ở trong phủ kén cá chọn canh giữa đám nha hoàn , cố tình làm mất mặt Đại phu nhân và Tứ cô nương.”

Vừa nghe xong, hai chân Viên thị mềm nhũn.

Đúng là sau khi nhìn thấy Bích Hà, bà có nảy sinh ý định đổi người .

Nhưng bà đâu có ngu đến mức đi rêu rao bên ngoài rằng người ban đầu mình muốn hỏi cưới là Trang Thanh Nhiêu!

Sao sự việc lại thành ra thế này ?

Trang Thanh Ngọc làm sao dám công khai đ.á.n.h Bích Hà một trận? Mà Bích Hà đang yên đang lành, sao lại nghĩ quẩn đi nhảy hồ? Viên thị chỉ thấy trời đất quay cuồng.

 

 

---------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...