Thuật Làm Thiếp/Chương 33: Chương 33C. 33: Chương 33
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Dư thị cũng không từ chối. Con gái bà gả được chỗ tốt , địa vị của bà trong nhà tự nhiên cũng được coi trọng hơn. Vương di nương tuy đang được sủng ái, nhưng thân phận rốt cuộc không lên được mặt bàn, vào thời điểm then chốt thế này mà gây họa cho gia đình thì chẳng phải chuyện hay .

Vì vậy , Tứ cô nương tiếp tục cùng Thanh Nhiêu học quy củ.

Một ngày nọ, sau khi Tạ ma ma dạy riêng Thanh Nhiêu xong, nàng đỏ mặt vén rèm châu bước ra . Thấy Tứ cô nương vẫn chưa đi , nàng vội tiến lên hành lễ:

"Cô nương sao còn chưa về viện?"

Ánh mắt lại lén lút đ.á.n.h giá nàng, sợ Tứ cô nương nghe được những lời ma ma vừa nói . Nhưng sắc mặt Tứ cô nương vẫn bình thường, chỉ cười dịu dàng nắm lấy tay nàng, khẽ vén một góc tay áo lên, tán thưởng:

" Thanh Nhiêu, cổ tay của ngươi thật đẹp ."

Nói rồi , nàng đeo lên cổ tay Thanh Nhiêu một đôi vòng vàng ròng hình hoa hải đường, cầm lên đã thấy nặng tay.

Thanh Nhiêu vội từ chối:

"Cô nương, thứ này quá quý giá, nô tỳ không thể nhận."

Tứ cô nương khẽ thở dài, ghé sát tai nàng nói nhỏ:

"Đôi vòng này vốn dĩ ta định đợi lúc ngươi xuất giá sẽ cho làm của hồi môn. Chỉ tiếc..."

Nàng dừng lại một chút.

Tiểu Yêu

" Nay tuy mọi chuyện không như ý, nhưng thứ này vẫn là của ngươi. Sau này đến nơi ấy , cũng sẽ không ai dám coi thường ngươi."

Khi Đồng Văn xuất giá, Tứ cô nương chỉ tặng một bộ trang sức bạc. Nhưng đôi vòng này lại cực kỳ tinh xảo. Hoa hải đường được làm nửa lơ lửng, lúc cử động sẽ nhẹ nhàng lay động, vô cùng độc đáo. Bên hông vòng còn khảm một đôi hồng bảo thạch, chỉ riêng viên đá nhỏ ấy thôi cũng đủ mua cả bộ trang sức bạc của Đồng Văn.

Phần của hồi môn vốn chuẩn bị cho Thanh Nhiêu này thực sự vô cùng quý giá.

Thanh Nhiêu nắm lại tay Tứ cô nương, tự an ủi mình trong lòng:

Có lẽ... nếu vẫn có thể đi theo cô nương, tiếp tục được cô nương che chở, cuộc sống sau này của nàng cũng sẽ không quá tệ.

Khi cả nhà quây quần dùng bữa, Thôi thị chỉ liếc mắt đã nhìn thấy chiếc vòng vàng trên cổ tay Thanh Nhiêu.

" Đây là vị chủ t.ử nào ban thưởng vậy ?"

Sắc mặt bà không đổi, nhưng bàn tay cầm đũa đã siết c.h.ặ.t.

Thanh Nhiêu nhìn cổ tay mình , cười tươi:

"Là Tứ cô nương ban cho."

" Không lễ không tết, sao lại ban thưởng nặng tay như vậy ?"

Thôi thị có mắt nhìn hàng. Bà biết rõ đôi vòng này dù đặt trong của hồi môn của Tứ cô nương cũng không hề kém giá trị.

Trước đó là cây trâm vàng do Đại phu nhân ban, giờ lại thêm một đôi vòng vàng do Tứ cô nương tặng. Ngay cả người thật thà như Trang quản sự cũng nhận ra có điều bất thường.

Ông không nghĩ theo hướng khác, chỉ cau mày nói :

" Con là cô nương khuê các, đừng thay chủ t.ử làm những chuyện không thể công khai. Dù thưởng có hậu đến đâu , nhà ta cũng không cần. Nhà mình không thiếu chút bạc ấy để sống."

Ông nghi ngờ Tứ cô nương vì hôn sự đổ vỡ mà đang toan tính chuyện gì không đứng đắn, hoặc định dính dáng đến việc làm ăn không nên đụng tới, cần Thanh Nhiêu thay nàng làm việc nên mới ban thưởng hậu hĩnh như thế.

"Cha, mẹ cứ yên tâm. Đây là của hồi môn Tứ cô nương cho con. Con theo hầu cô nương nhiều năm như vậy , tình nghĩa vốn sâu nặng. Trong tư khố của cô nương còn nhiều đồ tốt lắm, đâu thiếu đôi vòng này ."

Nghe vậy , chân mày Thôi thị giật mạnh:

"Của hồi môn? Con còn chưa đính hôn, hôn sự của Tứ cô nương cũng chưa định. Chưa đến lúc xuất giá, cho con của hồi môn làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-33-chuong-33.html.]

" À, có chuyện con quên chưa nói với cha mẹ .

"

Thanh Nhiêu đặt đũa xuống, cười hì hì:

" Hôm trước Đại phu nhân bảo con, tháng sau khi đi Tương Châu thăm Đại cô nãi nãi, sẽ để con ở lại hầu hạ bên đó. Có lẽ sau này ... con sẽ lấy chồng ở Tương Châu."

Cuối cùng Thôi thị không nhịn nổi nữa, đập mạnh xuống bàn:

"Chuyện lớn như vậy mà con không bàn với gia đình đã đồng ý với Đại phu nhân rồi sao ? Trong phòng Đại cô nãi nãi có hơn chục người hầu hạ, đến lượt con đi à ? Nói thật cho mẹ biết , Đại phu nhân rốt cuộc muốn con làm gì?"

Từ lúc nhìn thấy cây trâm vàng, trong lòng bà đã nảy sinh nghi ngờ. Sau đó lại thấy ma ma từ trong cung đến phủ Trần, mỗi ngày đều tận tâm dạy dỗ Tứ cô nương. Mà con gái bà vốn là người bên cạnh Tứ cô nương, lại bị Thẩm thị điều sang chính viện. Giờ lại còn nói phải đi Tương Châu hầu hạ...

" Con nói xem, có phải Đại phu nhân muốn gả Tứ cô nương cho Anh Quốc Công làm kế thất, còn bảo con sang đó làm người trong phòng của ông ta không ?"

Thanh Nhiêu hơi kinh ngạc trước sự nhạy bén của mẹ , nhưng trên mặt lại nở nụ cười :

" Mẹ thật thông minh. Chỉ là chuyện này vẫn chưa định đâu . Đại phu nhân có đơn phương mong muốn cũng vô ích, còn phải xem bên Quốc Công phủ, Đại cô nãi nãi có đồng ý hay không ."

Giọng điệu e thẹn của nàng khiến Thôi thị tức đến suýt ngất. Bà đứng bật dậy, lạnh mặt:

" Ta đi gặp Đại phu nhân, nói trong nhà đã định hôn sự cho con rồi , con không thể đi Tương Châu."

Không ngờ Thanh Nhiêu lại chạy tới ngăn bà lại , sốt ruột nói :

"Mẹ làm gì vậy ? Đây là chuyện tốt mà!"

Thôi thị gần như không tin nổi vào tai mình .

Đứa con gái thứ hai mà bà dốc lòng dạy dỗ, đứa con khiến bà hài lòng nhất, thông minh hiểu chuyện nhất, từ bao giờ lại sinh ra ý nghĩ muốn làm thiếp làm thông phòng cho nam nhân?

"Con vậy mà cam tâm sao ? Trang Thanh Nhiêu, có phải để mẹ đ.á.n.h con một trận đến da tróc thịt bong thì con mới biết hối hận không ?"

Bà liếc nhìn cô con gái lớn đang co rúm như chim cút, ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng, muốn Thanh Nhiêu nhớ lại những trận đòn năm xưa.

Thanh Nhiêu vốn luôn hiếu thuận, sao có thể không biết bà căm ghét chuyện này đến mức nào?

" Mẹ à , chuyện giữa con và nhà họ Tề đã thành như vậy , trong phủ trên dưới cũng chẳng còn ai t.ử tế muốn cưới con nữa. Đã thế thì chi bằng nghe lời Đại phu nhân. Hơn nữa, Quốc Công gia con cũng từng gặp rồi , rất anh tuấn đấy."

Đó hoàn toàn là nói dối trắng trợn.

Hôm Chu Thiệu đến phủ, Đại phu nhân căn bản không cho nàng xuất hiện trước mặt hắn .

Thôi thị tức đến mặt xanh trắng, cả người run lên, giơ tay tát nàng một cái:

" Con đúng là bị mỡ heo làm mờ mắt rồi ! Lại nghĩ ra chủ ý như thế! Trước kia con còn có chí khí, muốn đưa cả nhà thoát khỏi thân phận nô tịch. Giờ lại cam tâm làm thiếp , cả đời không ngẩng đầu lên nổi trong hậu viện, còn để con cái mình sinh ra cũng không ngẩng đầu lên nổi!"

Bà vô cùng thất vọng. Bà vẫn cho rằng đứa con gái thứ hai là người giống mình nhất. Dù sinh ra là nô bộc cũng chưa từng mất chí khí, luôn muốn bước ra khỏi bức tường trạch viện này .

Nào ngờ chỉ vì vấp ngã một lần mà nó đã hoàn toàn thay đổi.

Thanh Nhiêu ôm mặt, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, nhưng từng lời nói ra đều như d.a.o đ.â.m vào tim Thôi thị:

" Mẹ lúc nào cũng cho rằng mình đúng, mà con cũng luôn nghĩ mẹ đúng. Nhưng ngay cả nhà họ Tề cũng kiêng kỵ dung mạo của con, vì thế mà không chịu cưới con. Mẹ thật sự cho rằng con gả vào gia đình bình thường thì sẽ không rước lấy tai họa sao ?"

Nói xong, nàng che mặt khóc rồi chạy đi . Để lại Thôi thị đứng sững tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.

 

 

---------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...