Thuật Làm Thiếp/Chương 34: Chương 34C. 34: Chương 34
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Sau khi chạy ra khỏi sân, bước chân Thanh Nhiêu chậm dần.

Nàng vịn tường, từ từ ngồi xổm xuống. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Nàng cố ý đeo đôi vòng vàng ấy trước mặt mẹ , chính là muốn mẹ tự mình hỏi ra chuyện này .

Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn là niềm tự hào của mẹ .

Nhưng giờ đây, nàng nhất định sẽ trở thành thiếp thất, nhất định sẽ khiến mẹ thất vọng.

Nếu đã vậy , chi bằng để người nhà cho rằng bản tính nàng vốn là kẻ ham vinh hoa phú quý, không có khí tiết.

Như thế, nếu thật sự có ngày nàng không thể sống nổi ở Quốc Công phủ, tin c.h.ế.t truyền về nhà, có lẽ người thân cũng sẽ bớt đau lòng vài phần.

Nếu nàng bất tài, không hoàn thành được việc, còn mất cả mạng sống, Đại phu nhân có thể sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên gia đình nàng. Đến lúc đó, số bạc nàng để lại cũng có thể phát huy tác dụng.

Tiếng cãi vã trong sân dần vang lên. Giữa những âm thanh ồn ào ấy , lòng Thanh Nhiêu lại bình tĩnh đến lạ.

Lần này ... Có lẽ nàng đã làm đúng rồi chăng? Ngày hôm sau , sau khi Thanh Nhiêu tan việc, Trang Bỉnh Nghĩa tìm đến nàng. Trong ký ức của Thanh Nhiêu, cha nàng vẫn luôn là người vô cùng yêu thương vợ con. Nhưng không thể phủ nhận rằng trong lòng ông, vị trí của thê t.ử còn nặng hơn.

Thanh Nhiêu không khỏi nhìn về phía phòng cha mẹ , hỏi:

" Mẹ con bà ấy ..."

Sắc mặt Trang Bỉnh Nghĩa dịu đi đôi chút. Thôi thị bị chọc tức đến mức cả đêm không ngủ. Sáng sớm còn bảo ông xin nghỉ giúp, giờ vẫn nằm trên giường, không muốn động đậy.

Bà thực sự quá thất vọng.

" Dù thế nào đi nữa, hôm qua con cũng không nên nói với mẹ như vậy ."

Ông cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị. Việc dạy dỗ hai cô con gái từ trước đến nay đều do Thôi thị quyết định. Bà bỏ không ít tiền cho các con học chữ, học sách, ông đều thuận theo.

Tiểu Yêu

Trong ấn tượng của ông, con gái lớn hoạt bát mạnh mẽ, còn con gái thứ hai dịu dàng hiểu chuyện. Thôi thị vẫn luôn khen ngợi cô con gái thứ hai không ngớt.

Ai ngờ chính đứa con gái bà yêu thích nhất ấy hôm qua lại tát thẳng vào mặt bà trước mặt cả nhà.

Không chỉ là tát vào mặt. Trong lời nói của nàng rõ ràng còn trách người nhà không thể tìm cho nàng một mối hôn sự như ý, nên nàng mới nảy sinh ý nghĩ đó.

Con cái đúng là món nợ. Trang Bỉnh Nghĩa không phải không đau lòng trước những lời Thanh Nhiêu nói . Nhưng nghĩ đến đứa bé từ lúc còn đỏ hỏn đã lớn lên thành dáng vẻ hôm nay, sao ông có thể trơ mắt nhìn con gái đ.â.m đầu đến mức đầu rơi m.á.u chảy?

Ông nhịn không được , tiếp tục khuyên nhủ rất lâu. Nhưng Thanh Nhiêu chỉ cúi đầu, bộ dạng dầu muối không vào .

Cuối cùng còn nói :

" Cha à , con đã quyết tâm rồi . Lời Đại phu nhân cũng không dễ từ chối. Cha đừng nghĩ cách nữa. Sau này nếu con phát đạt, nhất định sẽ không quên nhà mẹ đẻ."

Sắc mặt Trang Bỉnh Nghĩa lập tức tái xanh.

Ông tuy không giỏi kiếm tiền như Tề Thành, nhưng cuộc sống nhà họ Trang trong đám gia sinh t.ử cũng thuộc hàng tốt nhất. Nào đến mức phải bán con gái để đổi lấy chút lợi ích như vậy ?

Ông tức đến mức muốn phất tay bỏ đi , nhưng nghĩ một lúc vẫn nhịn xuống.

" Thôi được , con không chịu nghe thì cứ đi đi . Nói ra thì, biểu thúc của con là Hồ Vạn Xuân năm xưa làm của hồi môn theo Đại cô nãi nãi xuất giá. Hiện giờ cả nhà chắc đều đang làm việc trong Quốc Công phủ. Sau này con đến đó, gặp chuyện không quyết được thì tìm ông ấy hỏi ý kiến. Trước kia hai nhà vốn thân thiết.

Khi Đại cô nãi nãi xuất giá, Thanh Nhiêu còn nhỏ nên không nhớ chuyện cha mình tiễn biệt gia đình biểu đệ .

Nghe vậy nàng không khỏi sững sờ. Nàng vốn cho rằng đến Quốc Công phủ sẽ là cô độc không nơi nương tựa.

Không ngờ lại còn có một người thân gần gũi như vậy . Biểu thúc ấy hẳn chính là cháu ruột của Vạn ma ma.

Thanh Nhiêu hé môi định nói gì đó, nhưng cha nàng đã quay người rời đi , chỉ để lại một bóng lưng.

Trong lòng nàng bỗng chua xót vô cùng. Trang Bỉnh Nghĩa trở về phòng. Thấy Thôi thị vẫn quay lưng nằm trên giường, không nói không rằng, ông liền ngồi xuống bên bàn trà , tự rót cho mình một chén trà .

“Con bé ấy đúng là bướng bỉnh, ta khuyên thế nào cũng không nghe . Nói đến mức cổ họng ta muốn bốc khói rồi đây.”

Thôi thị không thèm để ý tới ông. Hôm qua lúc cãi nhau , Thôi thị túm tai ông, mắng đi mắng lại rằng đều là lỗi của ông nên mới sinh ra một đứa con gái bất hiếu như thế. Trang Bỉnh Nghĩa thấy mình oan uổng vô cùng, một mực phủ nhận. Đang định đẩy cái nồi này sang cho cô con gái lớn thì lại thấy Trang Thanh Ngọc đã chuồn mất từ lúc nào.

Không dỗ được vợ, nên từ lúc về phòng Thôi thị chẳng buồn nói với ông câu nào.

Trang Bỉnh Nghĩa len lén liếc nhìn bà, rồi lại thở dài:

"Ai da, con cái lớn rồi thì chủ ý cũng lớn theo. Có mất mặt thì biết làm sao đây? Chẳng lẽ còn có thể trơ mắt nhìn nó lao đầu vào ? May mà bên Quốc Công phủ còn có tiểu t.

ử Hồ Vạn Xuân. Tuy cưới phải một bà vợ dữ dằn thật, nhưng rốt cuộc vẫn là người biết điều, biết tình nghĩa. Trước kia nhà ta giúp đỡ họ không ít, Thanh Nhiêu qua đó rồi , ít nhiều cũng có người chăm nom."

Ông lải nhải không ngừng, đem những lời mình nói và việc mình làm hôm nay kể đi kể lại mấy lần .

Nếu Trang Thanh Ngọc có mặt ở đây, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt kinh ngạc.

Ai cũng nghĩ Trang Bỉnh Nghĩa là người thật thà, ít nói , ngay cả trước mặt chủ t.ử cũng chẳng mở miệng được mấy câu. Giờ xem ra , phần lớn lời ông đều đã nói hết với Thôi thị ở trong phòng rồi , ra ngoài mới lười mở miệng.

Cuối cùng Thôi thị cũng phát bực, ngồi bật dậy ném chiếc gối vào ông:

" Chỉ có ông là lắm chuyện! Đến lượt ông đi lấy lòng nó à ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-34-chuong-34.html.]

Trang Bỉnh Nghĩa cười , ghé sát lại :

" Con bé ấy là bất hiếu thật. Nhưng người thương nó nhất là nàng. Sau này nếu nó chịu uất ức, người đau lòng đầu tiên cũng là nàng thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại , cũng không biết nó đã thu xếp hành lý được bao nhiêu rồi . Qua bên đó, e rằng đến một cây kim, một tấc vải cũng phải dùng tiền."

Thôi thị đẩy ông một cái nhưng không đẩy ra được , mặt lạnh tanh nói : "Cháo gạo đỏ sáng nay còn không ?"

" Đói rồi à ? Còn chứ! Ta vẫn để trên bếp, dùng nước nóng hâm đấy."

Thấy bà cuối cùng cũng chịu ăn cơm, Trang Bỉnh Nghĩa vui mừng, cúi xuống hôn trộm vợ một cái rồi chạy biến đi múc cháo.

" Đồ già không đứng đắn!"

Thôi thị mắng một câu, nhưng nơi khóe mắt đuôi mày lại mang theo ý cười nhàn nhạt.

Đợi ông đi rồi , bà mới xỏ giày xuống giường.

Ông thì biết gì về chuyện thu dọn hành lý? Mỗi lần đi xa đều phải cầu cạnh bà thu xếp giúp.

Đến Tương Châu phủ, cũng chẳng biết có cần mang theo chăn đệm hay không .

Trong lòng Thôi thị vừa tủi thân vừa tức giận vì đứa con gái út không nghe lời, nhưng tay lại bắt đầu mở từng chiếc rương lớn trong phòng.

Rương của hồi môn này bà đã lâu không mở. Năm đó chính lão phu nhân cho người đóng riêng cho bà. Bà cũng chẳng nhớ trong đó còn vật gì đáng giá hay không .

Mở rương ra , bà tiện tay lục lọi một hồi, rồi cau mày lấy ra một bọc vải nhỏ nặng trĩu.

Nhìn những món trang sức đủ loại cùng một tờ ngân phiếu một trăm lượng bạc trước mắt, Thôi thị ngây người ....

Sau khi thời gian bách quan để tang Thái t.ử kết thúc, Đại phu nhân cuối cùng cũng không cần ngày nào cũng vào cung nữa.

Về đến nhà, bà lập tức mời đại phu, uống liên tiếp mấy ngày t.h.u.ố.c bổ mới hồi phục nguyên khí.

Ngay sau đó, bà tuyên bố sẽ dẫn theo Tứ cô nương và Thất cô nương đến Tương Châu phủ thăm Đại cô nãi nãi đã xuất giá, đi đường thủy xuôi thẳng xuống Tương Châu.

Ngày khởi hành, Thanh Nhiêu đứng ở bến tàu đợi rất lâu mà vẫn không thấy người nhà họ Trang tới tiễn.

Nàng lau nước mắt, đang định lên thuyền thì nghe phía sau có người lớn tiếng gọi tên mình .

Quay đầu lại nhìn , quả nhiên là Trang Thanh Ngọc với nụ cười vô tư quen thuộc.

Ba người nhà họ Trang cộng thêm vị hôn phu tương lai của Thanh Ngọc, tổng cộng mang tới năm sáu cái bọc hành lý lớn nhỏ, tất cả đều nhét vào tay tiểu nha hoàn đi theo nàng.

Thôi thị thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, trong tay xách một bọc nhỏ, đi tới trước mặt nàng:

" Mẹ may cho con mấy bộ quần áo mới. Lên thuyền nhớ thử xem có vừa không ."

Nghe vậy , mắt Thanh Nhiêu lập tức đỏ hoe.

Nàng đã cư xử bất hiếu đến thế, không ngờ mẹ vẫn còn chịu may quần áo cho mình .

Không nhịn được nữa, nàng ôm lấy Thôi thị:

" Mẹ, lúc con không ở nhà, bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Sau này cuộc sống của mọi người sẽ ngày càng tốt hơn."

Thôi thị cứng đờ người , chỉ để lại một câu:

" Biết rồi ."

Nhìn người thân quay lưng rời đi , dưới tiếng giục giã của người chèo thuyền, cuối cùng Thanh Nhiêu mang theo tâm trạng thấp thỏm về tương lai, cùng người nhà họ Trần bước lên con thuyền lớn đi Tương Châu phủ.

Đại Tấn có hệ thống thủy vận thông suốt bốn phương.

Từ kinh thành xuôi theo vận hà đến Lạc Thành thuộc Tương Châu phủ, nếu đi gấp cũng chỉ mất hơn mười ngày.

Hai vị cô nương nhà họ Trần đây là lần đầu theo Đại phu nhân đi xa, lại còn đi thuyền.

Đại phu nhân sợ các nàng say sóng nên không cho thuyền ngày đêm chạy liên tục.

Dù nhà họ Trần đã bỏ số tiền lớn mời một vị đại phu y thuật cao minh đi cùng thuyền, nhưng mọi việc trên nước vẫn không tiện bằng trên bờ.

Sức khỏe của Trần Duyệt Thù cũng chưa đến mức phải chịu khổ như vậy , nên Đại phu nhân quyết định chiều theo cô con gái út.

Chiếc thuyền nhà họ Trần đi là loại sa thuyền ba cột buồm do một thương nhân dâng tặng.

Sức chở cực lớn, bởi vậy ngay cả những người hầu như Thanh Nhiêu cũng có thể mang theo bảy tám bọc hành lý lên thuyền.

 

 

---------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...