Thuật Làm Thiếp/Chương 38: Chương 38C. 38: Chương 38
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Bàn tay cầm khăn của Thẩm thị lập tức siết c.h.ặ.t.

Trước đây khi con gái út kể lại việc trưởng nữ bí mật gửi thư nói nghi ngờ Phương thị có thai, bà vẫn còn ôm chút hy vọng. Nghĩ rằng có lẽ trưởng nữ đoán sai. Ai ngờ con tiện nhân ấy thật sự đã có động tĩnh trong bụng!

Bảo sao dám xúi giục anh trai ba ngày hai bận tới phủ.

Chẳng phải đang trông chờ sinh ra một đứa con trai khỏe mạnh để tranh giành vị trí kế thất sao ?

"Thì ra là vậy ."

Thẩm thị cố đè nén sự khó chịu trong lòng, giả vờ rộng lượng:

" Kinh thành xa xôi, lần trước khi con rể về phủ cũng không nhắc tới. Thành ra chúng tôi lại biết tin chậm."

"Nếu vậy , lát nữa nhất định phải tặng Phương di nương một phần lễ mừng mới được ."

Triệu thị che miệng cười :

" Phu nhân cứ giữ c.h.ặ.t hầu bao thì hơn."

"Quốc Công gia nhà chúng tôi là người rất biết thương hương tiếc ngọc."

"Từ ngày Phương di nương mang thai, t.h.u.ố.c bổ quý giá, d.ư.ợ.c liệu thượng hạng, trang sức vải vóc cứ như nước chảy vào viện của nàng ta ."

" Được cưng chiều quý giá lắm đấy."

" ... Dù sao cũng là chút tâm ý của tôi ."

Thẩm thị gượng cười một tiếng, tránh ánh mắt Triệu thị, chân mày đã khẽ nhíu lại .

Triệu thị thấy mục đích đạt được , ý cười trong mắt càng sâu hơn.

Bên này , Tứ cô nương kéo Thanh Nhiêu bước lên xe ngựa, lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

"Quy củ của Quận Vương phủ thật nghiêm quá. Đi cả quãng đường mà chẳng thấy nha hoàn nào dám cười đùa.

Nàng hạ giọng nói với Thanh Nhiêu, rồi quan tâm hỏi:

" Ban nãy ngươi phải đi bộ lâu như vậy , chân có mỏi không ?"

" Biết nhà họ rộng đến thế này thì lúc nãy đi kiệu ta nên gọi ngươi lên cùng mới phải ."

Thanh Nhiêu mỉm cười :

" Đi lại nhiều một chút cũng tốt cho sức khỏe."

Nỗi bất an trong môi Tr**ng X* lạ vì mấy lời ấy mà giảm đi không ít.

Tứ cô nương rõ ràng đang rất căng thẳng.

Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn còn chú ý tới nàng.

Thanh Nhiêu đã rất cảm kích rồi .

"Đây là lần đầu tiên ta tới Quốc Công phủ."

Tiểu Yêu

Tứ cô nương khẽ lẩm bẩm:

"Không biết đại tỷ gặp ta có vui hay không ."

Nghe vậy , Thanh Nhiêu nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Nếu là lúc bình thường, cốt nhục gặp lại nhau đương nhiên là niềm vui lớn.

Nhưng ý định của Đại phu nhân, ngay cả Quận Vương phủ cũng đã lờ mờ nhận ra .

Lễ gặp mặt dành cho Tứ cô nương và Thất cô nương cũng khác nhau rõ rệt.

Đại cô nãi nãi thông minh như vậy .

Nếu nàng hiểu được dụng ý ấy , e rằng trong lòng sẽ có cảm xúc rất phức tạp.

Dù nhà họ Trần thật sự là đang tính cho Hạc ca nhi. Nhưng khi người vẫn còn sống sờ sờ mà đã bắt đầu tính tới chuyện sau này . Đổi lại là ai cũng sẽ thấy lạnh lòng.

Nhất thời Thanh Nhiêu không nghĩ ra lời nào để an ủi. May mà Tứ cô nương dường như cũng không cần.

Nàng khẽ vén rèm xe, nhìn ngắm cây cỏ dọc đường. Ánh mắt dần hiện lên vẻ rạng rỡ khác thường.

Chính viện của Trần Duyệt Thù tại Quốc Công phủ cũng là một viện ba tiến.

Khi đoàn người xuống xe, trước cửa chính viện đã có nha hoàn bà t.ử đứng đợi.

Vừa thấy Đại phu nhân, một phụ nhân trẻ tuổi b.úi tóc đã có chồng bước lên hành lễ cười nói :

" Cuối cùng cũng trông được Đại phu nhân tới rồi ."

"Phu nhân nhà chúng tôi từ sáng đã sai người ra xem tới năm sáu lần ."

Đại phu nhân cười hiền hòa:

" Trước tiên phải qua Quận Vương phủ bái kiến lão Vương phi nên mới chậm trễ một chút."

Nghe thấy trưởng nữ mong nhớ mình , vẻ mặt bà trở nên dịu dàng hơn hẳn.

"Đại Mi, lấy chồng rồi lại càng xinh đẹp hơn đấy."

Triệu thị cười gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/thuat-lam-thiep/chuong-38-chuong-38.html.]

"Đệ muội vốn rất thích nàng ấy . Chọn tới chọn lui mới tìm được một nhà tốt ."

" Chỉ là rốt cuộc vẫn không nỡ để xa."

"Bây giờ nàng đã làm quản sự nương t.ử rồi , nhìn càng thêm tháo vát."

Hai chị em dâu qua lại thường xuyên.

Triệu thị cũng quen mặt từng nha hoàn trong viện của Trần Duyệt Thù.

Đại Mi vốn là đại nha hoàn theo Trần Duyệt Thù xuất giá.

Năm ngoái được gả cho một quản sự ở Ty Thừa Vụ trong phủ.

Sau khi thành thân chẳng bao lâu, nàng lại trở về chính viện làm quản sự nương t.ử.

Đại phu nhân gật đầu. Càng tới gần trưởng nữ, bà càng không còn tâm trạng xã giao nữa.

Trước kia là cảm giác gần quê càng thêm hồi hộp.

Bây giờ con đường ở ngay dưới chân, bà chỉ muốn nhanh ch.óng bước vào phòng gặp con gái.

Thanh Nhiêu đi theo sau Tứ cô nương. Qua xuyên đường, qua mấy cánh cửa góc, lại đi hết một dãy hành lang dài mới vào được chính phòng.

Vừa bước vào , thứ đầu tiên đập vào mắt là một chậu san hô đỏ cao tới nửa người .

Đi sâu hơn nữa.

Trên trường án bằng gỗ đàn hương bên trái đặt một cây ngọc như ý bằng dương chi bạch ngọc.

Chính giữa là lò hương bằng bạch ngọc cốt từ đang tỏa hương thơm nhàn nhạt.

Bên phải bày một tượng hươu nằm bằng thanh ngọc.

Phía trên treo bức tranh tuấn mã của một danh sĩ tiền triều.

Tác phẩm của người ấy ở bên ngoài từng được tranh mua tới giá trên trời...

Thất cô nương đi phía sau nhìn đến trợn tròn mắt. Nàng biết đại tỷ gả vào một gia đình tông thất giàu sang.

Nhưng không ngờ những thứ quý giá như thế lại được tùy tiện đặt ở gian ngoài tiếp khách.

Nếu để di nương của nàng nhìn thấy, chắc chắn sẽ lẩm bẩm cả ngày rằng nha hoàn tay chân không sạch sẽ có thể tiện tay lấy mất.

Ở Quận Vương phủ lúc trước , vì lão Vương phi sống góa nên vật bài trí hoặc không có màu sắc rực rỡ, hoặc liên quan đến Phật gia.

Không giống nơi này . Khắp nơi đều viết rõ hai chữ: Phú quý.

Đi qua tấm bình phong gỗ kim ti nam khảm lông thúy. Tiến vào nội thất.

Nhìn nền gạch vàng trải khắp và những bài trí tinh xảo không chỗ nào không dụng tâm. Đầu óc Thất cô nương hoàn toàn trống rỗng. Chỉ biết cứng nhắc đi theo sau Tứ cô nương.

Trong lòng Thanh Nhiêu cũng vô cùng chấn động.

Khó trách năm đó sau khi Đại phu nhân tới Tương Châu thăm Đại cô nãi nãi một lần .

Trở về như bị k*ch th*ch, liên tục bổ sung đồ tốt cho Tứ cô nương.

Trước đó không lâu khi Quốc Công gia tới phủ. Đại phu nhân với thân phận trưởng bối vẫn sợ bị xem thường.

Mở kho lấy ra rất nhiều vật quý để chống thể diện. Hóa ra bà hiểu rõ Quốc Công phủ giàu sang tới mức nào.

Cho nên mới không dám để lộ chút yếu thế. So với mọi người , Tứ cô nương bình tĩnh hơn rất nhiều.

Ánh mắt nàng thậm chí không hề dừng lại trên những món đồ quý trong phòng.

Mà nhìn thẳng tới người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường bạt bộ chạm loan phượng mẫu đơn.

Người ấy khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi. Tựa trên chiếc gối thêu phù dung vàng nhạt nền đỏ.

Mặc áo bối t.ử màu lam hồ nhuộm sắc ráng chiều thêu cành phù dung. Trên b.úi tóc chỉ cài một cây trâm ngọc xanh biếc.

Tuy vì bệnh mà sắc mặt tái nhợt, cằm cũng gầy nhọn đi . Nhưng vẫn nhìn ra được đây là một mỹ nhân khí độ cao quý.

Trần Duyệt Thù đang mỉm cười nhìn đôi nhi nữ trên giường La Hán.

Nghe thấy động tĩnh liền quay đầu. Trước tiên gọi Triệu thị một tiếng:

" Đại tẩu."

Sau đó nhìn thấy Đại phu nhân. Trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng rõ rệt.

"Mẹ!..."

Người bệnh rồi , tính tình cũng mềm yếu hơn. Trưởng nữ kiêu ngạo trước kia không dễ cúi đầu.

Bây giờ lại nhiều thêm vài phần trẻ con, muốn được mẹ yêu thương chiều chuộng.

Chỉ là... Khi ánh mắt nàng rơi xuống Tứ cô nương đứng ngay phía sau Đại phu nhân.

Sự nhiệt tình trong mắt ấy rõ ràng nhạt đi vài phần.

 

 

---------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...