Thuật Làm Thiếp/Chương 39: Chương 39C. 39: Chương 39
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Đại phu nhân vừa nghe tiếng gọi ấy , vành mắt liền đỏ hoe. Bà bước vội mấy bước tới bên giường, ngồi xuống mép giường, nhìn trên nhìn dưới đ.á.n.h giá nàng một lượt rồi bật khóc :

" Con gái của ta ! Sao con lại gầy đi nhiều như thế? Năm ngoái gặp con, cha con còn cười bảo mặt con béo tròn lên rồi cơ mà!"

Trần Duyệt Thù vốn có phần lạnh nhạt sau khi gặp Tứ cô nương, thấy mẫu thân như vậy , lòng cũng lập tức mềm xuống.

Dẫu sao cũng là mẹ con ruột thịt. Trước kia tuy có không ít hiểu lầm và khúc mắc, nhưng tình thân cốt nhục đâu dễ dàng dứt bỏ. Nói cho cùng, mẫu thân nàng chỉ hơi thiên vị mà thôi. Lòng người vốn là m.á.u thịt, mười ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, thiên vị cũng là chuyện thường tình. Cũng như nếu tổ mẫu còn sống, nàng tự nhiên sẽ thân cận với tổ mẫu hơn. Tứ muội muội từ nhỏ được nuôi dưỡng trong phòng mẫu thân , hai người thân thiết hơn nàng cũng là điều hợp lẽ.

Những lời ấy , sau khi xuất giá, Trần Duyệt Thù đã dần dần tự khuyên nhủ bản thân . Chỉ là khi tổ mẫu qua đời, việc mẫu thân làm quả thật quá đáng, khiến nàng sinh lòng oán giận, rất lâu không chịu qua lại với bà, vì thế mới xuất hiện khoảng cách rõ rệt như ngày hôm nay.

Đại phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y trưởng nữ, đến ôm cũng không dám ôm, chỉ cảm thấy nàng mong manh đến mức một cơn gió cũng có thể cuốn đi mất. Bà khóc một hồi lâu mới được Trần Duyệt Thù khuyên ngăn. Sau đó nàng gọi nha hoàn mang nước tới để Đại phu nhân rửa mặt. Đợi khi từ tịnh phòng đi ra , Đại phu nhân chỉ còn đôi mắt hơi đỏ, không còn nức nở nữa.

Lúc ấy Trần Duyệt Thù mới mỉm cười vẫy tay với nhũ mẫu:

" Hạc ca nhi, mau tới bái kiến ngoại tổ mẫu và đại bá mẫu."

Hạc ca nhi ba tuổi mở to đôi mắt đen láy. Trước tiên cậu bé đầy tự tin gọi một tiếng:

"Đại bá mẫu!"

Sau đó lại tò mò nhìn người phụ nhân có vài phần giống mẫu thân mình . Nghe mẫu thân nhắc lại lần nữa, cậu mới chắp hai tay nhỏ, dùng giọng sữa gọi:

" Ngoại tổ mẫu!"

Đại phu nhân cười đến híp cả mắt:

" Ai!"

Vừa đáp lời, bà đã thấy Hạc ca nhi chẳng hề sợ người lạ, còn nghiêng người dang hai tay đòi bế. Đại phu nhân vội ôm lấy cục bột nhỏ ấy vào lòng, thơm mấy cái liền. Tổ tôn hai người ríu rít trò chuyện vài câu, bà mới quay đầu chỉ vào Tứ cô nương và Thất cô nương:

" Đây là Tứ di mẫu, đây là Thất di mẫu."

Hạc ca nhi lập tức học theo.

Vừa gọi vừa nghiêng đầu nhìn ngắm, rồi cười với mẫu thân :

"Mẫu thân , hai vị di di đều giống người ! Tứ di di còn giống hơn!"

Trần Duyệt Thù cười , đưa tay chạm nhẹ vào giữa trán con trai:

"Các di di là tỷ muội của mẫu thân , đương nhiên phải giống nhau rồi ."

Quận vương phi nghe vậy cũng bật cười , nhìn sang bên cạnh:

" Đúng thế đấy, Hạc ca nhi. Con xem, con và Ngũ tỷ tỷ chẳng phải cũng rất giống nhau sao ?"

Lúc ấy , tiểu cô nương khoảng năm sáu tuổi vẫn luôn đứng bên cạnh trông ngóng mới rụt rè bước tới, hành lễ với các trưởng bối:

"Đại bá mẫu, ngoại tổ mẫu, Tứ di mẫu, Thất di mẫu."

Tiểu cô nương b.úi tóc song nha, mặc váy áo màu đào hồng dệt chỉ vàng hình bướm xuyên hoa, trên đầu đeo một đôi hoa cài bằng Nam Châu. Từ đầu tới chân đều ăn vận phú quý, nhưng xét về khí độ lại không bằng Hạc ca nhi bệnh tật yếu ớt.

Đại phu nhân nhìn nàng mấy lần rồi nhớ ra đây chính là Mẫn tỷ nhi, thứ nữ của Chu Thiệu do Tiền di nương để lại sau khi khó sinh mà mất.

" Đây là Mẫn tỷ nhi phải không ? Lần đầu tiên gặp đấy. Đúng là một tiểu cô nương xinh đẹp ."

Bà cười khen một câu. Mẫn tỷ nhi tuy tính tình nhút nhát, nhưng dung mạo quả thực không tệ. Chỉ nhìn là biết mẫu thân ruột nàng năm xưa hẳn cũng là một mỹ nhân phong tư yểu điệu. Đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh, nếu không chỉ bằng đứa con gái này , nàng ta cũng có thể có một vị trí vững vàng trong Quốc công phủ.

Mẫn tỷ nhi được khen đến đỏ mặt, vội nép vào phía sau màn trướng.

Đại phu nhân bèn liếc nhìn nha hoàn . Người kia lập tức dâng lên một chiếc hộp sơn son thếp vàng, bên trong là lễ gặp mặt bà đã chuẩn bị từ trước cho hai đứa trẻ.

Của Hạc ca nhi là một bộ văn phòng tứ bảo giá trị không nhỏ.

Của Mẫn tỷ nhi là một đôi vòng tay vàng đỏ đính chuông nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-39-chuong-39.html.]

Tứ cô nương và Thất cô nương cũng lần lượt đưa lễ gặp mặt mình chuẩn bị cho nhũ mẫu của hai đứa trẻ.

Hạc ca nhi lại thích nhất món đồ chơi gà mổ thóc mà Tứ cô nương tặng. Cậu kéo tỷ tỷ trở lại giường La Hán, đặt món đồ chơi ấy cạnh ngọc liên hoàn , thất xảo bản và những thứ khác, chơi đến quên trời quên đất.

Trần Duyệt Thù nhìn thấy cảnh ấy , ánh mắt khẽ động.

Nàng vốn cho rằng vị Tứ muội muội này sẽ cố ý tặng cho Hạc ca nhi thứ gì thật quý giá để lấn át mình , nào ngờ nàng ấy lại chọn cách đ.á.n.h đúng sở thích của đứa trẻ, tặng một món đồ chơi khéo léo.

Đúng lúc ấy , từ bên ngoài đi vào một phụ nhân trẻ tuổi mặc phi bối đối khâm màu đỏ thẫm thêu hoa mai. Trên khay trong tay nàng là một bát t.h.u.ố.c còn bốc hơi nóng.

Nàng cẩn thận bưng tới đặt trước giường Trần Duyệt Thù.

" Phu nhân, t.h.u.ố.c hôm nay đã sắc xong rồi ."

Đứng gần, Đại phu nhân còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc trên người nàng, hiển nhiên là tự mình đứng trông suốt chứ không giao cho người khác.

" Đây là Đinh di nương."

Thấy mẫu thân lộ vẻ nghi hoặc, Trần Duyệt Thù mỉm cười giới thiệu.

Nghe vậy , trong mắt Đại phu nhân lập tức hiện lên vài phần sắc bén, trên dưới đ.á.n.h giá vị thiếp thất này của Chu Thiệu.

Nàng khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. Tuổi còn trẻ nhưng ăn mặc lại theo hướng giản dị, không nổi bật. Trên b.úi tóc Tùy Vân chỉ cài một đôi trâm hoa hồng bằng vàng đỏ. Dung mạo cũng chỉ thuộc hàng trung thượng, nhưng mỗi khi mỉm cười lại khiến người ta có cảm giác nàng là người thật thà, bổn phận.

Nghe chủ mẫu lên tiếng, nàng dường như mới hoàn hồn, vội vàng hành lễ:

"Nô tỳ họ Đinh. Vừa rồi thất lễ, mong Quận vương phi, phu nhân và các vị cô nương đừng trách."

Đinh thị đã làm thông phòng bên cạnh Chu Thiệu nhiều năm. Từ sau khi Mẫn tỷ nhi ra đời, nàng lại trực tiếp nuôi dưỡng đứa trẻ. Trong phủ ai nấy đều nể mặt nàng vài phần vì Mẫn tỷ nhi. Thế nhưng nàng vẫn luôn xưng “nô tỳ”, rõ ràng hiểu rất rõ vị trí của mình .

" Sao phải khách sáo như vậy ?"

Đại phu nhân cười đỡ nàng dậy rồi hỏi:

" Đây là t.h.u.ố.c gì thế?"

Hiển nhiên bà vẫn có chút không yên tâm.

Không đợi Đinh thị đáp lời, Trần Duyệt Thù đã nói :

" Hôm qua Quốc công gia lại mời một vị đại phu khác tới xem bệnh cho con, đổi một phương t.h.u.ố.c mới, bảo uống thử xem sao ."

Nàng vỗ nhẹ tay Đinh di nương, cố ý cho nàng chút thể diện trước mặt các muội muội :

" Đinh thị sáng nào tới thỉnh an con xong cũng tự mình đứng trông nha hoàn sắc t.h.u.ố.c, quả thực vất vả."

"Không vất vả đâu ạ!"

Đinh thị vội lắc đầu.

Tiểu Yêu

" Nô tỳ chỉ mong phu nhân sớm ngày khỏe lại . Chuyện trong phủ này , lớn nhỏ thế nào cũng không thể thiếu phu nhân được ."

Nghe vậy , sự cảnh giác trong mắt Đại phu nhân giảm đi đôi chút.

Bà từng nghe trưởng nữ nhắc đến Đinh Quỳnh Ngọc.

Năm xưa nàng vốn là nha hoàn thân cận hầu hạ Quốc công gia. Vì Trần Duyệt Thù nhiều năm không có con nối dõi, lão Vương phi ngoài việc nâng đỡ Phương thị còn đồng thời cất nhắc hai nha hoàn bên cạnh Chu Thiệu lên làm thông phòng.

Đinh thị không phải người quá xinh đẹp . Sở dĩ được chọn hoàn toàn vì các lão nhân trong phủ thấy nàng có tướng dễ sinh dưỡng, lại có tình nghĩa hầu hạ Chu Thiệu từ nhỏ.

Thế nhưng người được cho là dễ sinh dưỡng ấy lại nhiều năm không có tin vui. Ngược lại , một thông phòng khác là Tiền thị rất nhanh đã mang thai.

 

 

---------------------------------------------------------

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...