Bát Canh Khó Uống/Chương 7C. 7
20px

“Chuyện ban hôn ấy…”

“Nếu nàng… nếu nàng đồng ý…”

Ta im lặng một lát.

“Lâm thế tử.”

“Ngài định lấy oán báo ân sao?”

“Ta… ta đâu có…”

“Nếu thế tử thật lòng muốn báo đáp.”

“Ta đúng là có một việc cần ngài giúp.”

Ta bỗng khẽ cười.

“Ta đại khái…”

“Đã biết hung thủ là ai rồi.”

13

Vị đại thái giám tới tuyên chỉ ban hôn chậm chạp xuất hiện.

Trong Hầu phủ xảy ra án mạng.

Chuyện ban hôn đành phải tạm hoãn.

Lâm Trường Uyên ngỏ ý để ta tới biệt viện của chàng ta ở tạm.

Thất Vương gia bật cười.

“Thẩm tiểu thư còn chưa đính thân.”

“Sao có thể tới ở trong biệt viện của ngoại nam?”

“Lâm thế tử không để tâm tới thanh danh của mình.”

“Ít nhất cũng nên để tâm tới thanh danh của Thẩm tiểu thư.”

“Người ta thường nói ăn một lần thiệt thì khôn thêm một lần.”

“Xem ra thế tử vẫn chưa chịu thiệt đủ.”

Kể từ sau khi ngã ngựa gãy chân.

Lời nói của Tiêu Định Hành ngày càng cay nghiệt.

Ta lén liếc nhìn chàng một cái.

Người đàn ông tựa trên xe lăn.

Gương mặt tuấn mỹ nhỏ gọn được cổ áo lông bao bọc.

Dáng vẻ lười biếng mà ung dung.

Chàng bắt gặp ánh mắt của ta.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chàng không dời mắt.

Ta cũng không né tránh.

Nói ra thì.

Ta và chàng từng suýt đính thân.

Khi ấy.

Tiêu Định Hành vẫn quyền thế ngập trời.

Được Thánh thượng vô cùng trọng dụng.

Phụ thân muốn gả Thẩm Phù cho chàng.

Đến cả canh thiếp cũng đã trao đổi.

Ai ngờ đúng lúc ấy.

Tiêu Định Hành bị thích khách ám sát.

Ngã ngựa gãy cả hai chân.

Từ đám mây cao rơi thẳng xuống bùn lầy.

Mẫu thân không nỡ để nữ nhi gả cho người tàn phế.

Thế là tìm cớ.

Đổi canh thiếp của Thẩm Phù thành của ta.

Vị thái giám đặc biệt đi tới trước mặt ta an ủi:

“Thẩm tiểu thư cứ yên tâm.”

“Chuyện của Hầu phủ, Thánh thượng đều biết rõ trong lòng.”

“Đợi bắt được hung thủ hãm hại Nhị cô nương, Thánh thượng tự khắc sẽ chỉ cho người một mối lương duyên tốt đẹp.”

Ta quỳ xuống tiếp chỉ.

Mọi người đồng loạt khom người hành lễ.

Đột nhiên.

Lâm Trường Uyên đang quỳ bên cạnh Tiêu Định Hành bất ngờ ra tay.

Rút kiếm đâm thẳng về phía chàng.

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch.

Xe lăn lùi nhanh nửa thước.

Tiêu Định Hành tung một cước đá bay trường kiếm.

Chiếc áo choàng trên đầu gối chàng trượt xuống.

Cả đại sảnh chìm vào tĩnh mịch.

Mọi ánh mắt đều ghim chặt lên chân chàng.

Có người run rẩy kinh hô:

“Chân của Thất Vương gia… chân của ngài ấy cử động được!”

14

“Thẩm Vân, nàng đang thử ta.”

Ánh mắt Tiêu Định Hành vượt qua Lâm Trường Uyên.

Rơi thẳng lên người ta.

Đôi đồng tử sâu không thấy đáy.

Người có mặt ở đây đều là nhân tinh.

Còn gì mà không hiểu nữa.

Tiêu Định Hành dùng đôi chân tàn phế để công khai rút khỏi cuộc tranh đoạt ngôi vị.

Không vào triều.

Không bàn chính sự.

Không kết giao triều thần.

Ai ai cũng cho rằng chàng đã phế rồi.

Chỉ đợi mấy vị huynh đệ tranh đến lưỡng bại câu thương.

Chàng sẽ ngồi hưởng thành quả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...