Bát Canh Khó Uống/Chương 8C. 8
20px

“Ngay cả đám thám tử tinh ranh nhất của Đông Xưởng cũng không nhìn ra.”

“Ta rất tò mò.”

“Nàng phát hiện bằng cách nào?”

Ta đáp.

Chính là ở bên hồ.

Giọng nói của ta rất bình tĩnh.

Nhưng chỉ có ta mới biết.

Lúc này tim mình đập nhanh đến mức nào.

“Chính lúc ta tháo giày của nhị muội cho mọi người xem.”

“Khi ta nói đất bên hồ là đất đông cứng màu vàng nâu, còn đất ở vườn hoa là đất đen.”

“Mọi người đều cúi xuống nhìn đế giày của mình.”

“Bao gồm cả ngài.”

Khóe mắt Tiêu Định Hành khẽ giật một cái.

“Một người ngồi xe lăn quanh năm.”

“Không cần đặt chân xuống đất.”

“Đế giày lúc nào cũng sạch sẽ.”

“Vậy vì sao lại phải nhìn?”

Hình ảnh ấy cứ mãi quanh quẩn trong đầu ta.

Không sao xua đi được.

“Sau đó càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.”

“Cho nên ta mới nhờ Lâm thế tử ra tay thử một lần.”

“Tay phải của ngài ấy gần như phế bỏ, võ công cũng bình thường.”

“Ngài sẽ không đề phòng ngài ấy.”

“Dễ bộc lộ phản ứng chân thật nhất.”

Nếu hung thủ thật sự là Tiêu Định Hành.

Vậy chỉ bằng Đại Lý Tự căn bản không làm gì được chàng.

Ta cần mượn thế.

Cho nên mới dùng hiểm chiêu này.

Vạch trần lớp ngụy trang của chàng trước mặt đại thái giám.

“Thẩm Vân.”

“Nàng cho rằng ta là hung thủ?”

“Là ta giết nhị muội của nàng?”

“Là ta đêm khuya lẻn vào khuê phòng của nàng?”

Tiêu Định Hành cúi đầu nhìn ta.

Lúc trước khi chàng ngồi trên xe lăn.

Ta còn không cảm thấy gì.

Nhưng giờ phút này.

Chàng đứng đó.

Bóng dáng cao lớn phủ xuống.

Mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.

“Đây quả thực là lời buộc tội nhục nhã nhất.”

“Ta từng nghe trong suốt cuộc đời này.”

Chàng giơ tay.

Chủ động vén ống tay áo lên.

Ta nín thở.

Cổ họng như mắc nghẹn thứ gì.

Không nói nổi một lời.

Gân xanh trên cánh tay chàng hiện rõ.

Nhưng phía trên sạch sẽ.

Không hề có lấy một dấu vết.

15

Sao có thể như vậy?

Đầu óc ta ong lên một tiếng.

Giống như bị giáng một gậy thật mạnh.

Suýt nữa không đứng vững.

Không có vết thương.

Sao lại không phải chàng?

Đại thái giám muốn áp giải Tiêu Định Hành vào cung.

Trước khi rời đi.

Giọng nói của chàng khẽ rơi bên tai ta.

“Thẩm tiểu thư.”

“Nàng muốn tìm chân tướng.”

“Nhưng chân tướng thường ẩn ở nơi dễ bị bỏ qua nhất.”

Rốt cuộc ta đã bỏ sót điều gì?

Hung thủ thân phận không phú thì quý.

Quen thuộc kết cấu của Hầu phủ.

Kết hợp với từng hình ảnh của kiếp trước.

Mọi manh mối cuối cùng đều được nối lại với nhau.

Hình thành nên một sự thật khiến người ta rợn tóc gáy.

Thì ra.

Ngay từ đầu ta đã sai.

Sai đến quá mức.

“Hung thủ quả thực đang ở giữa chúng ta.”

Ta giơ sợi tơ đã cắn được từ trên người hung thủ lên.

“Đây là Vân Cẩm Kim Ti được ngự ban.”

“Trong toàn bộ Hầu phủ, người có tư cách mặc loại y phục dùng thứ tơ này chỉ có ba người.”

“Thất Vương gia.”

“Tống công tử.”

“Lâm thế tử.”

“Ta lần lượt thử từng người.”

“Nhưng ta đã sai.”

“Ta quên mất.”

“Trong Hầu phủ vẫn còn một người có tư cách mặc nó.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...