20px

“Nếu thật sự là nạp thiếp.”

“Văn thư nạp thiếp đâu?”

Mai Thính Lan hoàn toàn cứng đờ.

Không có văn thư nạp thiếp.

Năm đó hắn cưỡng ép đưa ta vào phủ.

Không báo quan.

Không nhập tịch.

Chỉ làm lễ trong phủ mà thôi.

Bệ hạ nhìn Mai Thính Lan.

“Mai ái khanh.”

“Ngươi còn gì muốn nói không?”

Mai Thính Lan quỳ trên mặt đất.

Thảm đạm cười một tiếng.

“Thần… không còn gì để nói.”

Bệ hạ phất tay.

“Bàn luận chuyện hôn sự của Huyện chúa.”

“Vu hãm mệnh quan triều đình.”

“Làm tổn hại thanh danh phủ Quốc Công.”

“Kéo xuống.”

“Đánh hai mươi trượng.”

Khi Mai Thính Lan bị áp giải ra ngoài.

Hắn quay đầu nhìn ta một cái.

Ánh mắt bình lặng.

Tựa như mặt nước chết.

14

Nửa năm sau.

Ta dẫn đôi long phượng thai tới Đại Từ Ân Tự ở ngoại ô kinh thành cầu phúc.

Bây giờ hai đứa nhỏ đã bắt đầu bập bẹ học nói.

Ta cầu cho bọn trẻ hai lá bùa bình an.

Lại cầu cho phụ mẫu và huynh trưởng mỗi người một lá.

Trên đường trở về.

Xe ngựa đi ngang qua một khu rừng trúc yên tĩnh phía sau núi.

Gió thổi qua lá trúc.

Phát ra tiếng xào xạc.

Ta bỗng cảm thấy có điều không ổn.

Quá yên tĩnh.

Ban nãy còn nghe thấy tiếng chim hót.

Lúc này chỉ còn tiếng gió.

Ta dừng bước.

Thanh Hòa cũng cảnh giác.

Ôm chặt đứa bé trong lòng.

“Cô nương?”

“Quay về.”

Ta xoay người.

“Mau…”

Lời còn chưa dứt.

Hai bên rừng trúc đột nhiên lao ra bảy tám tên áo đen bịt mặt.

Thị vệ rút đao xông lên.

Thanh Hòa ôm đứa bé lùi về sau.

Ta bảo vệ đứa trẻ còn lại.

Nhưng lại bị dòng người hỗn loạn tách ra.

Trong lúc hỗn chiến.

Có người từ phía sau bịt miệng và mũi ta.

Một mùi hương ngọt ngấy chui vào khoang mũi.

Ta giãy giụa hai cái.

Ý thức liền dần trở nên mơ hồ.

Khi tỉnh lại.

Ta phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ.

Bày trí đơn giản.

Giống như nhà dân bình thường.

Hai đứa trẻ không ở bên cạnh.

Ta bật dậy.

Một cơn choáng váng ập tới.

Phải vịn thành giường rất lâu mới ổn định lại được.

Cửa phòng kẽo kẹt mở ra.

Mai Thính Lan bưng một bát cháo bước vào.

Thần sắc ôn hòa.

“Tỉnh rồi à?”

“Có đói không?”

Ta nhìn chằm chằm vào hắn.

Giọng nói căng cứng.

“Các con đâu?”

“Bọn trẻ không sao.”

“Nàng yên tâm.”

Hắn ngồi xuống bên giường.

Đưa tay muốn chạm vào mặt ta.

“Linh Nhi…”

Ta nghiêng đầu né tránh.

Hắn nhìn ta.

Sự ôn hòa trên mặt từng chút từng chút biến mất.

“Nàng tránh ta.”

Ta không nói gì.

“Nàng tránh ta.”

Giọng hắn khàn đi.

“Vì một người đàn ông quen chưa đến nửa năm.”

“Trước mặt bệ hạ.”

“Nàng lại nói không quen biết ta.”

“Linh Nhi.”

Hắn cúi người về phía ta.

Giọng nói nhẹ như thì thầm bên tai.

“Sao nàng có thể đối xử với ta như vậy?”

“Nàng biết ta hận đến mức nào không?”

“Ta hận không thể nghiền xương Tạ Vô Cữu thành tro.”

“Băm thây hắn thành vạn mảnh!”

Ta bị ép phải lùi về sau.

Lưng đập vào đầu giường.

“Mai Thính Lan.”

“Ngài điên rồi!”

“Ta vốn đã điên từ lâu.”

Hắn khẽ cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...