20px

“Ta và Mai gia đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa.”

Mai Thính Lan nghẹn lời.

Một lúc sau, hắn dịu giọng, bước về phía ta một bước.

“Linh Nhi, ta biết nàng đang giận…”

Ta lùi về sau một bước.

Hắn khựng lại.

Trong mắt thoáng hiện một tia đau đớn.

“Linh Nhi.”

Giọng hắn rất thấp.

Mang theo sự cầu xin gần như hèn mọn.

“Trước đây là ta không tốt.”

“Ta khốn kiếp.”

“Ta không nên nói những lời khiến nàng đau lòng.”

“Ta cưới nàng làm vợ.”

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Ta cắt ngang lời hắn.

“Không được.”

Mai Thính Lan siết chặt nắm tay.

Yết hầu khẽ chuyển động.

“Nàng như vậy… là vì Tạ Vô Cữu sao?”

“Hắn mới quen nàng được bao lâu?”

“Nàng vì hắn mà phủ nhận toàn bộ những điều tốt đẹp ta dành cho nàng suốt ba năm qua sao?”

“Đối tốt với ta bằng cách để ta làm thiếp của ngài à?”

Ta gần như bật cười thành tiếng.

“Ngài chẳng qua chỉ xem ta như một con mèo để giải khuây.”

“Vui thì ôm vào lòng dỗ dành.”

“Không vui thì vứt sang một bên.”

“Còn muốn ta cảm kích đến khắc cốt ghi tâm, mang ơn đội nghĩa?”

“Chỉ vì xuất thân của ta không tốt.”

“Trong mắt ngài, ta là thứ có thể tùy tiện đối xử.”

“Đó chính là thứ gọi là tình yêu của ngài.”

Sắc mặt Mai Thính Lan trắng bệch như giấy.

Ta lạnh lùng nói:

“Mai Thính Lan.”

“Tình yêu của ngài không đáng một đồng.”

13

Mấy ngày sau.

Trong cung truyền chỉ, triệu ta lập tức vào cung yết kiến.

Ta thay y phục rồi theo nội thị tiến cung.

Bên trong điện Tuyên Chính, bầu không khí vô cùng vi diệu.

Bệ hạ ngồi ở vị trí cao nhất.

Thái hậu và mẫu thân ngồi hai bên.

Dưới điện có một người đang quỳ.

Chính là Mai Thính Lan.

Bệ hạ nhìn thấy ta, giọng nói ôn hòa.

“Linh Nhi tới rồi, ngồi đi.”

Ta hành lễ rồi ngồi xuống bên cạnh mẫu thân.

Lúc này bệ hạ mới nhìn sang Mai Thính Lan.

“Mai ái khanh.”

“Người đã tới rồi.”

“Có lời gì thì giờ có thể nói trước mặt nàng ấy.”

Mai Thính Lan ngẩng đầu.

Ánh mắt cố định trên người ta.

Từng chữ từng chữ nói:

“Bệ hạ.”

“Thần muốn tố cáo Thám hoa lang Tạ Vô Cữu cưỡng đoạt thê thiếp của người khác.”

“Chung thị Linh Tê là thiếp thất của thần.”

“Thần và Chung thị tình sâu nghĩa nặng, còn có một đôi nhi nữ.”

“Tạ Vô Cữu biết rõ Chung thị là thiếp thất của thần, vậy mà vẫn cầu bệ hạ ban hôn.”

“Đây chính là cưỡng đoạt thê thiếp của người khác.”

“Tội đáng tru tâm!”

Bệ hạ nhìn sang ta.

“Linh Nhi, có chuyện này sao?”

Ta im lặng một lúc.

Sau đó hành lễ với bệ hạ.

“Bệ hạ.”

“Linh Nhi không quen biết vị đại nhân này.”

“Phu quân của ta đã mất từ lâu.”

“Vị đại nhân này lại ăn nói hồ đồ, hủy hoại thanh danh của ta.”

Mai Thính Lan đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.

Trong mắt hiện lên vẻ không dám tin cùng đau đớn.

“Linh Nhi…”

“Xin đại nhân tự trọng!”

Ta lạnh nhạt ngắt lời hắn.

“Hay là hãy gọi ta là Tân Ninh Huyện chúa đi.”

Tạ Vô Cữu đúng lúc lên tiếng.

“Mai đại nhân luôn miệng nói Huyện chúa là thiếp thất của mình.”

“Nhưng lại không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...